Chương 8 · Khoảng Tối Giữa Các Vì Sao

Con rồng lớn tên — theo cách rồng đặt tên cho nhau, bằng rung động — là một chuỗi âm thanh mà Tiểu Long dịch ra thành Minh Cửu, "ánh sáng thứ chín", vì cậu không có cách nào khác để gọi.

Minh Cửu giải thích phần còn lại trong đêm đó — theo cách rồng tính đêm trong không gian, nghĩa là một chu kỳ khi quả trứng nhịp đập chậm xuống và mờ đi một chút.

Quả trứng cần rung động của rồng — cụ thể là rung động tập thể, nhiều con rồng cùng rung theo một tần số chung, tạo ra thứ Minh Cửu gọi là Đồng Vọng. Đồng Vọng ổn định vết nứt, không chữa lành hoàn toàn nhưng ngăn không cho nứt thêm.

"Các ngài đã làm vậy từ bao lâu?" Asan hỏi.

*Từ khi những con rồng cuối cùng từ mặt đất không trở về.* Minh Cửu đáp. *Khoảng ba trăm năm mặt đất.*

"Và trước đó thì sao?"

*Trước đó nhiều hơn. Rồng trên mặt đất và rồng trong không gian đổi nhau theo chu kỳ — một số ở lại đây, một số xuống mặt đất sống, học hỏi, rồi trở về. Điều đó giữ cho cả hai nơi có rồng.*

"Rồi chu kỳ đó bị phá vỡ."

*Có điều gì đó xảy ra trên mặt đất.* Minh Cửu nói, giọng — rung động — chậm lại. *Chúng ta không biết chính xác. Những con rồng xuống không trở về. Và không có con nào mới xuống để thay thế.*

Tiểu Long nghĩ về trận bão tuyết bà gấu Nâu kể. Về cái quả trứng duy nhất còn lại. Về bốn năm một mình trong rừng.

Không phải chỉ cha mẹ cậu mất trong bão tuyết đó. Cả một thế hệ mất.

"Tôi có thể làm Đồng Vọng không?" Tiểu Long hỏi. "Chỉ mình tôi."

*Một con rồng không đủ để Đồng Vọng.* Minh Cửu nói. *Nhưng cậu có thể học cách cộng hưởng cùng chúng ta. Và rung động của cậu — trẻ hơn, khác hơn — có thể giúp ổn định những vết nứt cụ thể mà chúng ta đã cộng hưởng quá lâu đến mức không còn tạo ra sự khác biệt.*

"Bao lâu?"

*Cậu cần học trước.* Minh Cửu nhìn cậu. *Và trước khi học, có một vết nứt đang mở rộng nhanh ở phía nam của quả trứng. Nếu không ngăn lại trong một chu kỳ, nó sẽ không thể ngăn nữa.*

"Làm sao ngăn?"

*Ai đó phải đến đó. Đặt tay lên vết nứt. Rung động trực tiếp.* Minh Cửu nhìn các con rồng khác đang lướt xung quanh. *Chúng ta đã thử nhưng không tiếp cận được — vết nứt đó ở phía sinh vật tối hay tập trung nhất. Cơ thể chúng ta quá lớn, chúng ta không qua được mà không làm chúng hoảng sợ và tập trung hút ánh sáng mạnh hơn.*

"Nhưng tôi thì đủ nhỏ."

*Đủ nhỏ để đi qua.*

Tiểu Long nhìn về phía nam của quả trứng — nơi bóng tối dày đặc nhất, nơi những dạng sống tối tụ lại nhiều nhất như những đám mây đen.

"Tôi đi một mình."

Asan đang đứng cạnh và đã nghe đủ. "Không."

"Cậu không phải rồng."

"Tôi biết." Asan nhìn cậu, không tranh luận kiểu cãi vã mà tranh luận kiểu thực tế. "Nhưng tôi nhỏ như cậu. Và nếu có gì xảy ra với cậu khi cậu một mình thì sao?"

"Cậu không thể làm gì nếu có chuyện xảy ra."

"Tôi có thể kéo cậu ra." Asan đáp. "Và tôi có thể cầm đèn." Cậu lấy viên đá ánh sáng ký ức ra, giữ lên. "Cậu cần nhìn thấy vết nứt để đặt tay đúng chỗ. Tôi cầm đèn."

Tiểu Long nhìn Asan. Nhìn viên đá sáng trong tay cậu ta.

Không phải lần đầu Asan cầm đèn để cậu nhìn thấy đường đi.

"Đi thôi." Tiểu Long nói.

Khoảng không gian phía nam của quả trứng tối hơn bất kỳ đâu họ từng đi qua. Những dạng sống tối trôi xung quanh — gần hơn nhiều khi không có con tàu to làm điểm mốc, chỉ là hai thứ nhỏ bé đang bơi giữa những sinh vật khổng lồ của bóng tối.

Nhưng Tiểu Long cảm nhận ngay: chúng không nguy hiểm. Chúng chỉ trôi. Và khi cậu và Asan di chuyển từ từ, không đột ngột, không làm ồn — chúng không để ý.

Ánh sáng từ viên đá Asan cầm chiếu ra một vùng nhỏ, và trong vùng nhỏ đó, họ thấy bề mặt quả trứng dần rõ hơn — gần hơn, lớn hơn, hoa văn trên đó phức tạp đến mức nhìn mãi không hết.

Và vết nứt.

Dài khoảng bằng chiều cao Tiểu Long, rộng không nhiều nhưng đang mở. Từ trong đó ánh sáng ấm vàng thoát ra — và ngay khi thoát ra, những dạng tối gần đó xoay về phía nó và hút vào.

"Nhanh lên." Asan nói.

Tiểu Long đặt hai tay lên vết nứt.

Ấm. Ấm hơn bất cứ thứ gì cậu đã chạm vào — ngay cả hơi thở rồng của chính cậu cũng không ấm bằng. Thứ ánh sáng bên trong quả trứng này ấm theo kiểu của thứ đã tồn tại từ khi vũ trụ bắt đầu, từ trước khi có tên gọi cho bất cứ thứ gì.

Tiểu Long không biết mình phải làm gì cụ thể. Minh Cửu nói rung động. Cậu nhắm mắt lại và làm thứ duy nhất cậu biết — lắng nghe tần số của quả trứng, tìm nhịp của nó, rồi để cơ thể mình rung theo.

Không dễ. Không phải vì khó kỹ thuật mà vì đau — không phải đau theo nghĩa vật lý, mà theo nghĩa cậu đang chạm vào thứ gì đó rất cũ và rất lớn và rất thật, và cái đó lớn hơn cậu nhiều đến mức giữ ổn định trong khi chạm vào nó đòi hỏi toàn bộ sự tập trung cậu có.

Asan đặt tay lên lưng cậu.

Không làm gì — không rung động, không phép thuật. Chỉ đặt tay lên lưng cậu và ở đó.

Đủ để Tiểu Long không mất hướng.

Vết nứt từ từ khép lại — không đóng hoàn toàn, không phải một con rồng có thể làm được điều đó, nhưng ngừng mở rộng. Những dạng tối xung quanh trôi đi khi nguồn ánh sáng thoát ra giảm xuống.

Khi Tiểu Long nhấc tay ra, cả hai tay đều run.

"Xong chưa?" Asan hỏi khẽ.

"Xong tạm." Tiểu Long thở ra. "Cần làm lại sau một chu kỳ."

"Mình làm được."

"Ừ." Tiểu Long nhìn vết nứt đã ngừng mở rộng, ánh sáng ấm vàng vẫn lọt ra nhưng ít hơn. "Mình làm được."

Asan và Tiểu Long: Phía Sau Bầu Trời

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn