Chương 20 · Bản Đề Xuất Yêu Đương

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Studio Tầng 17 khai trương vào một ngày nắng.

Không cắt băng rình rang. Không backdrop quá khổ. Thẩm Dao chỉ đặt một bảng nhỏ ngoài cửa:

`Tầng 17 - Làm nội dung có logic, có cảm xúc, có hạn deadline.`

Tần Mặc gửi lẵng hoa kèm thiệp: `Chúc mừng thoát khỏi họp vô nghĩa. Nếu nhớ, tôi có thể gửi biên bản.`

Đường Ninh đến phụ sắp xếp bàn ghế, miệng nói liên tục rằng sau này nhất định sẽ xin thực tập ở đây. Thẩm Dao bảo cô bé trước mắt hãy học cách phân biệt file gửi nhầm và định mệnh. Đường Ninh gật đầu rất nghiêm túc, rõ ràng chưa hiểu, nhưng rất có tinh thần.

Lục Cảnh Thâm đến cuối buổi chiều. Anh mặc áo sơ mi trắng, mang theo một chậu xương rồng nhỏ.

Thẩm Dao nhìn chậu cây. "Anh chắc chứ? Lịch sử gia đình anh với xương rồng không tốt lắm."

"Lần này không lập bảng tưới nước."

"Tiến bộ đáng kể."

Anh đặt chậu cây lên bệ cửa sổ. Văn phòng nhỏ hơn phòng họp Vân Lĩnh rất nhiều, nhưng có nắng, có gió, có tiếng xe ngoài đường, và có cảm giác mọi thứ bắt đầu bằng lựa chọn của cô.

"Khách hàng đầu tiên của em là ai?" anh hỏi.

"Một tiệm bánh, một thương hiệu trà, và một công ty công nghệ rất khó gần."

Anh nhìn cô.

"Vân Lĩnh?"

"Ừ. Nhưng hợp đồng qua quy trình đấu thầu. Giá không giảm vì quen biết."

"Anh cũng không định xin giảm."

"Tốt. Em rất đắt."

"Anh biết."

Hai người nhìn nhau rồi cùng cười.

Tối đó, sau khi mọi người về hết, Thẩm Dao phát hiện trên bàn có một file giấy. Tiêu đề:

`Bản Đề Xuất Yêu Đương`

Cô mở ra. Bên trong không phải PPT, rất may. Chỉ là một trang giấy viết tay.

`Mục tiêu: Ở bên Thẩm Dao lâu dài.`

`Điểm yếu: Không giỏi nói mềm, hay biến lo lắng thành sắp xếp.`

`Bí mật: Từ hai năm trước đã đọc bài viết ẩn danh của cô về thương hiệu có hơi người. Tuyển cô về Vân Lĩnh không phải tình cờ.`

Thẩm Dao khựng lại.

Lục Cảnh Thâm đứng cạnh cửa, hơi căng thẳng.

"Anh không nói vì sợ em nghĩ anh thao túng."

"Anh có thao túng không?"

"Không. Anh chỉ đưa cơ hội. Em tự thắng."

Cô đọc tiếp.

`Cam kết: Không quyết định thay em. Không để em nhỏ lại. Không dùng PPT tỏ tình.`

Dòng cuối:

`Câu hỏi: Em có muốn cùng anh bước sang chương tiếp theo không?`

Thẩm Dao cầm tờ giấy. Một lúc lâu không nói.

Lục Cảnh Thâm hỏi: "Em đang giận?"

"Không."

"Vậy?"

"Em đang nghĩ."

"Nghĩ gì?"

"Nghĩ người như anh mà viết được bản đề xuất không có bảng biểu, đúng là tình yêu có sức cải tạo đáng kể."

Anh bật cười, bước đến gần cô.

Thẩm Dao đặt tờ giấy xuống. "Câu trả lời là có. Nhưng em có điều kiện."

"Em nói đi."

"Sau này nếu cãi nhau, không được gửi email tổng kết."

"Được."

"Không được dùng câu 'theo dữ liệu'."

"Cố gắng."

"Và nếu em gửi nhầm file mắng anh lần nữa..."

Anh nhìn cô, ánh mắt rất dịu. "Anh sẽ đọc kỹ."

Thẩm Dao cười, vòng tay ôm anh.

Ngoài cửa sổ, thành phố sáng đèn. Những tầng cao lấp lánh như vô số file chưa đặt tên. Có file sẽ gửi nhầm. Có kế hoạch sẽ hỏng. Có người tưởng là tai nạn, cuối cùng lại thành người cùng mình sửa bản thảo đời sống.

Thẩm Dao từng nghĩ tình yêu công sở là thứ phiền phức.

Cô vẫn nghĩ vậy.

Chỉ là có vài phiền phức, nếu gặp đúng người, cũng đáng để thêm vào lịch.

Hoàn.

Ngày khai trương Studio Tầng 17, Thẩm Dao tự tay lau bảng hiệu. Nhân viên mới nói để em làm, cô lắc đầu. Có vài việc nên tự làm, không phải vì người khác làm không sạch, mà vì bàn tay mình cần chạm vào nơi mình bắt đầu. Bảng hiệu nhỏ, chữ gọn. Không hoành tráng, nhưng là của cô.

Khách hàng đầu tiên đến sớm là chủ tiệm bánh. Bà mang theo một hộp bánh dứa, nói không biết tặng gì ngoài thứ mình làm giỏi nhất. Thẩm Dao nhận hộp bánh, bỗng thấy studio này đúng đường. Cô muốn làm việc với những người có sản phẩm thật, mệt thật, hy vọng thật, không chỉ những tập đoàn biết dùng từ "tử tế" trong video quảng cáo.

Lục Cảnh Thâm đến cuối buổi chiều, đúng lúc nắng rơi nghiêng qua cửa. Chậu xương rồng trong tay anh nhỏ, gai ngắn, trông có vẻ dễ sống. Thẩm Dao nhìn nó và nghiêm túc nhắc lại lịch sử bi thảm của gia đình anh với loài cây này. Anh đáp rất bình tĩnh rằng lần này anh đã đọc hướng dẫn, nhưng không lập bảng. Đó là tiến bộ đáng ghi nhận.

Hợp đồng Vân Lĩnh được đặt lên bàn với đầy đủ điều khoản. Thẩm Dao đọc kỹ từng dòng dù người ký bên kia là anh. Nhất là vì người ký bên kia là anh. Ranh giới rõ ràng không làm tình cảm xa đi. Nó chỉ giúp tình cảm khỏi bị công việc mài mòn thành oán trách.

Bản đề xuất yêu đương viết tay nằm trên bàn sau khi mọi người về hết. Thẩm Dao nhận ra nét chữ anh ngay. Gọn, đều, hơi nghiêng, giống một người cố giữ bình tĩnh ngay cả khi đang đặt trái tim mình lên giấy. Cô đọc đến dòng bí mật tuyển dụng thì dừng rất lâu.

Hai năm trước, bài viết ẩn danh của cô chỉ có vài nghìn lượt đọc. Cô viết nó trong một đêm mưa, sau khi bị một khách hàng bắt sửa câu "chúng tôi lắng nghe" thành "chúng tôi dẫn đầu". Cô không ngờ có người thật sự đọc hết, nhớ hết, rồi mở cho cô một cánh cửa. Nghĩ đến đây, cô không thấy bị thao túng. Cô thấy đời sống đôi khi cũng biết cài manh mối.

Khi cô nói có, Lục Cảnh Thâm thở ra rất khẽ. Hóa ra anh cũng sợ. Thẩm Dao thích phát hiện ấy hơn mọi lời tình tứ. Một người dám sợ trước mặt mình thường cũng dám thật. Cô cầm tay anh, nhìn ra cửa sổ tầng 17 của studio mới, nghĩ câu chuyện của họ đúng là bắt đầu bằng một file gửi nhầm, nhưng tiếp tục bằng rất nhiều lựa chọn đúng giờ.

Ngoài kia, thành phố vẫn sáng như mọi đêm. Email vẫn sẽ đến sai lúc. Khách hàng vẫn sẽ đổi brief vào tối thứ Sáu. Cuộc sống vẫn có những file chưa đặt tên và những bản nháp cần sửa. Nhưng Thẩm Dao không còn thấy phiền như trước. Có người cùng cô đọc kỹ, gạch đỏ chỗ sai, giữ lại câu hay, và thỉnh thoảng nhắc cô ăn tối. Vậy là đủ để bước sang chương tiếp theo.

Bản Đề Xuất Yêu Đương Tầng 17

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...

Trước
Sau →