Một năm sau, Minh Chỉ Ý nhận giải nữ diễn viên xuất sắc nhất.
Đây là điều kiếp trước cô không dám mơ. Khi đó, cô chỉ mong có một vai tử tế, một nhóm người tin mình, một ngày không bị mắng. Đời này, cô đứng trên sân khấu, đèn rọi xuống, váy đen kéo dài phía sau, trong tay là chiếc cúp nặng vừa đủ để chứng minh vài năm bị xem thường không hề nhẹ.
Cô nhìn xuống khán phòng.
Lục Hoài Sâm ngồi hàng đầu.
Anh vẫn mặc vest đen, vẫn mặt lạnh, nhưng ánh mắt rất dịu. Bên cạnh là Hứa Dực đang cầm khăn giấy dự phòng, vẻ mặt như chuẩn bị cho tình huống Lục tổng xúc động. Minh Chỉ Ý nghi ngờ anh ấy hơi thất vọng vì Lục Hoài Sâm không khóc.
Cô cầm micro.
“Cảm ơn đạo diễn Trần đã cho tôi vai Đường Nghi. Cảm ơn ê-kíp đã tin tôi khi tin tức về tôi còn nhiều hơn tác phẩm. Cảm ơn những người từng mắng tôi, vì các bạn giúp tôi luyện khả năng đọc bình luận mà không run tay.”
Khán phòng cười.
Cô dừng một chút.
“Và cảm ơn chồng tôi, Lục Hoài Sâm.”
Camera lập tức quay sang anh.
Lục Hoài Sâm ngồi rất thẳng, bình tĩnh như đang nghe báo cáo doanh thu. Chỉ có tai hơi đỏ.
Minh Chỉ Ý cười. “Anh ấy là người đầu tiên nói tôi không yếu. Lúc đó tôi không tin. Bây giờ tôi tin rồi.”
Vỗ tay vang lên.
Sau lễ trao giải, phóng viên hỏi cô: “Minh tiểu thư, cô nghĩ biệt danh ‘cô vợ không dễ chọc’ có hợp với mình không?”
Minh Chỉ Ý nhìn Lục Hoài Sâm đang đứng cách đó không xa.
“Hợp một nửa.”
“Nửa còn lại là gì?”
“Không dễ lừa.”
Phóng viên cười. “Vậy Lục tổng có sợ cô không?”
Lục Hoài Sâm bước tới, khoác áo lên vai cô. “Sợ.”
Minh Chỉ Ý quay đầu. “Anh sợ gì?”
“Sợ em không ăn tối đúng giờ.”
Phóng viên: “...”
Tin này lên hot search với tiêu đề: *Lục tổng sợ vợ bỏ bữa.*
Minh Chỉ Ý đọc mà cười suýt sặc.
Cuộc sống sau đó không phải cổ tích. Minh gia vẫn cần xử lý hậu quả. Minh Vãn rút khỏi showbiz một thời gian, đi học lại diễn xuất và tâm lý. Tần Nghiên nhận án treo sau khi hợp tác điều tra, gửi cho Minh Chỉ Ý một lá thư xin lỗi dài. Cô đọc, cất đi, không trả lời. Có những chương kết thúc bằng im lặng cũng là tử tế.
Minh Khải bị kết án.
Ngày tòa tuyên án, Minh Chỉ Ý không khóc. Cô đứng ngoài hành lang, nhìn nắng rơi trên sàn đá, bỗng thấy đời mình thật sự đã sang trang.
Tối đó, cô về nhà sớm.
Lục Hoài Sâm đang ngủ trên sofa phòng khách, laptop còn mở. Anh bây giờ đã ngủ được nhiều hơn, nhưng thói quen làm việc quá giờ vẫn chưa sửa hẳn. Minh Chỉ Ý lấy chăn đắp cho anh.
Anh tỉnh dậy, nắm tay cô.
“Về rồi?”
“Ừ.”
“Ăn chưa?”
“Chưa.”
Anh ngồi dậy. “Tôi nấu.”
Minh Chỉ Ý nhìn anh. “Anh biết nấu?”
“Đang học.”
“Từ tài liệu của Hứa Dực?”
“Không. Từ cô.”
Cô ngẩn ra.
Lục Hoài Sâm kéo cô ngồi xuống cạnh mình. “Cô từng nói muốn sống đàng hoàng. Tôi cũng muốn học.”
Minh Chỉ Ý dựa vào vai anh.
Ngoài cửa sổ, thành phố sáng đèn. Không có lửa. Không có tiếng người hét. Không có kho đạo cụ khóa trái.
Chỉ có một căn nhà ấm, một người đàn ông từng mất ngủ đang học nấu ăn, và cô, người từng chết trong một đời rất lạnh, cuối cùng có thể lười biếng nghĩ xem tối nay ăn gì.
“Lục Hoài Sâm.”
“Ừ?”
“Tôi đói.”
“Muốn ăn gì?”
Minh Chỉ Ý suy nghĩ rất nghiêm túc.
“Trà sữa.”
Anh nhìn cô. “Đó không phải bữa tối.”
“Nhưng là nhu cầu cảm xúc.”
Lục Hoài Sâm im hai giây. “Ít đường, không hạnh nhân.”
Cô cười.
“Đúng.”
Anh đứng dậy đi lấy áo khoác.
Minh Chỉ Ý nhìn bóng lưng anh, bỗng nhớ đến đêm đầu tiên sống lại. Khi đó cô mở mắt trên giường của người mình từng ghét, nghĩ đời này chỉ cần báo thù là đủ.
Hóa ra không đủ.
Con người sống lại không chỉ để đánh bại kẻ hại mình.
Còn để yêu đúng người.
Còn để ăn tối đúng giờ.
Còn để trở thành phiên bản không dễ chọc, không dễ lừa, nhưng vẫn dám mềm lòng khi gặp một người xứng đáng.
Minh Chỉ Ý cầm điện thoại, đăng một bài mới:
*Hôm nay Lục tổng mua trà sữa. Tôi tha thứ cho thế giới thêm một chút.*
Ba phút sau, Lục Hoài Sâm bình luận:
*Về nhà ăn cơm trước.*
Cư dân mạng cười điên.
Minh Chỉ Ý cũng cười.
Đời này, cô thắng rồi.
Không phải vì tất cả người hại cô đều thua.
Mà vì cô cuối cùng cũng sống thành người mình muốn.
Rực rỡ, tỉnh táo, và rất khó bắt nạt.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
