Anh ta nhắn tin lúc mười giờ đêm thứ Sáu.
"Cô có xem phim tài liệu không? Trên nền tảng kia có phim về nạn làm giả tranh Phương Tây, khá hay. Nhớ đến vụ vừa rồi."
Tư Ninh nhìn tin nhắn. Rồi nhìn lại màn hình máy tính đang mở tài liệu nghiên cứu.
Cô gõ: "Tên phim?"
Anh ta gửi tên.
Cô tìm phim. Mở ra. Xem.
Phim kéo dài một tiếng bốn mươi phút. Khi xong, cô cầm điện thoại lên và nhắn: "Phần về kỹ thuật lão hóa canvas thú vị. Họ dùng phương pháp tương tự Vương Tử Kiệt."
Trả lời đến sau ba mươi giây: "Tôi cũng chú ý điều đó. Anh ta tài thật."
"Tài và bị ép," cô gõ. "Hai điều không loại trừ nhau."
"Cô hay nói câu đó."
Cô nhìn tin nhắn đó. Anh ta chú ý cô hay nói câu gì.
"Bởi vì người ta hay quên điều đó," cô gõ.
"Cô không quên điều gì cả, tôi để ý."
Tư Ninh đặt điện thoại xuống bàn.
Nhìn lên trần nhà.
Nhặt điện thoại lên.
"Tôi quên nhiều thứ," cô gõ. "Chỉ là không phải những thứ liên quan đến công việc."
"Còn ngoài công việc thì sao?"
Cô suy nghĩ lâu hơn bình thường trước khi trả lời: "Ngoài công việc tôi hay quên mua muối. Và quên rằng mình đã xem phim này rồi trước khi xem lại đến phân nửa."
"Đó là thông tin rất cụ thể."
"Ông hỏi."
Anh ta gửi một dấu chấm than. Không phải emoji, chỉ là dấu chấm than.
Cô không biết tại sao điều đó lại buồn cười.
Họ nhắn thêm một tiếng nữa về những thứ không liên quan đến công việc — phim cô đã xem nhầm hai lần, một vụ án kỳ lạ từ hồ sơ cũ của anh ta, một cuốn sách cô đang đọc, cách anh ta không bao giờ đọc sách nhưng nghe podcast về lịch sử hình sự khi kẹt xe.
Lúc mười hai giờ kém mười lăm, cô để điện thoại xuống và nhận ra mình đã không mở lại tài liệu nghiên cứu trong hai tiếng.
Cô không chắc mình lo lắng về điều đó.
