Trưởng lão Từ Minh Đạo — chưởng môn Thiên Kiếm Tông — đến Lạc Dương không báo trước.
Thẩm Dạ Hành biết ông ta đã vào thành từ sáng sớm, trước cả khi người canh cổng thành biết. Người luyện kiếm cao thủ không cần thông qua cổng chính.
Ông ta không tìm Thẩm. Ông ta đến dinh Hứa Gia.
Thẩm đứng ở xa quan sát — đủ xa để không bị nhìn thấy, đủ gần để thấy ông ta vào dinh và ở trong đó khoảng một canh giờ trước khi ra.
Mặt ông ta khi ra không vui.
Tịch Nguyệt đứng cạnh Thẩm. "Sư phụ anh đến gặp Hứa Minh Thành."
"Đúng."
"Họ có quan hệ gì?"
"Đó là câu hỏi tôi đã hỏi từ đầu." Thẩm nhìn theo bóng người đàn ông lớn tuổi đi theo kiệu về phía phố Thượng. "Thiên Kiếm Tông cung cấp thủ pháp. Phong Niên Đường cung cấp công việc. Đây là trao đổi — Tông môn được bảo vệ về mặt pháp lý, Hứa được người thực thi."
"Nghĩa là sư phụ anh biết về tám vụ án."
"Không chỉ biết." Thẩm quay đi. "Ông ta cho phép."
Tịch Nguyệt nhìn lưng anh. Cô hiểu điều này có nghĩa gì với Thẩm Dạ Hành — không phải chỉ là thông tin điều tra. Đây là người đàn ông đã nuôi dạy anh từ năm mười hai tuổi, người anh từng tôn kính, người mà vì ông ta anh đã từ chối giết một đứa trẻ và bị khai trừ.
"Anh ổn không?" cô hỏi.
"Ổn," anh nói, giọng bình thường. "Tôi đã biết từ lâu. Chỉ là bây giờ có người xác nhận."
