Trong vòng sáu tiếng sau hội nghị, liên minh sụp đổ.
Khương Vô Thanh biến mất — không bắt giữ được Hứa, Minh Án Cục nhận lệnh từ cấp trên dừng điều tra. Lý Tuấn Phong bị triệu về Thiên Kiếm Tông. Chu Bảo được cho vào chỗ an toàn nhưng không thể ra ngoài.
Và Tịch Nguyệt bị bắt.
Không phải bởi Minh Án Cục — bởi người của Hứa Minh Thành, trước khi ông ta rời Lạc Dương. Một thông điệp rõ ràng.
Thẩm Dạ Hành nhận được tin lúc gần nửa đêm — từ người bán bún, người duy nhất còn liên lạc được với anh.
Anh ngồi trong phòng trọ tối, không đốt đèn.
Một mình.
Bằng chứng anh có: đủ.
Nhân chứng: Chu Bảo — không thể tiếp cận.
Đồng minh: không còn ai tự do.
Người cần bảo vệ: bị bắt.
Anh nhìn lên trần nhà tối.
Rồi anh mỉm cười — không phải kiểu cười vui. Kiểu cười của người cuối cùng đã đến được thời điểm họ chờ từ lâu.
Ba năm qua anh đã chuẩn bị cho tình huống này. Không phải vì lạc quan. Vì anh biết mọi kế hoạch đều có điểm sẽ vỡ. Câu hỏi là vỡ theo cách nào và từ điểm đó tiếp tục bằng gì.
Anh mở ngăn kéo bàn. Bên trong: một mảnh giấy nhỏ gấp tư — thứ anh viết ba tuần trước và chưa bao giờ cần dùng.
Cho đến tối nay.
"Tốt," anh nói khẽ vào bóng tối. "Bây giờ mới bắt đầu."
