Chương 42 · Tịch Nguyệt Không Cần Được Cứu

Nơi giam giữ là một căn phòng trong một ngôi nhà ở phố Bắc — không phải ngục, chỉ là phòng có khóa ngoài và có người canh.

Hai người canh.

Tịch Nguyệt quan sát họ từ khe cửa trong mười lăm phút đầu. Một người canh bên ngoài cửa. Một người ở cuối hành lang.

Họ thay ca mỗi hai tiếng — cô đếm bằng tiếng chuông đồng hồ phố gần đó.

Giờ thứ ba, người canh gần cô buồn ngủ. Cô có thể thấy qua khe cửa — đầu gật xuống mỗi vài phút.

Cô rút ra sợi dây đồng mỏng mà cô luôn mang theo thắt lưng — không ai nghĩ đó là vũ khí vì trông như dây thắt lưng thêu, và không ai kiểm tra kỹ khi bắt cô vì cô không chống cự.

Cô mở khóa cửa từ bên trong mất bảy phút.

Ra hành lang, xử lý người canh buồn ngủ trước, người kia sau — không để họ la lên.

Rồi cô đi tìm lối ra.

Không khó. Nhà này cô biết phố — từng đi ngang nhiều lần trong ba tuần điều tra. Cửa sau thông ra ngõ hẹp, ngõ hẹp ra phố Trung.

Cô đứng ở phố Trung trong đêm tối, thở không khí bên ngoài.

Mười bước phía trước, từ trong bóng tối, Thẩm Dạ Hành bước ra.

Hai người nhìn nhau.

"Anh đến cứu tôi?" cô hỏi.

"Tôi đến đón cô," anh nói. "Khác nhau."

Cô nhìn anh một giây. "Khác nhau à."

"Người cần được cứu không tự mở khóa cửa từ bên trong bằng dây đồng."

"Anh biết tôi có dây đồng à?"

"Tôi biết từ tuần đầu tiên." Anh quay đi. "Đi. Còn nhiều việc."

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn