Tiệc tan rã, ánh đèn nhấp nháy. Hạ lặng lẽ rời phòng, cảm nhận một hơi thở lạnh lùng khẽ chạm vào cổ. Khi cô quay lại, thấy một bóng người khuyết hình áo dài đen đứng trong góc tối, nụ cười trầm.
"Đừng nghĩ mình là con gái của vô danh," người đó thầm thì, "đám mây trong mắt con sẽ sớm tan biến khi tấm màn này sụp đổ."
Hạ chạy về phòng riêng, nhìn thấy một bức thư dở dang trên bàn, chữ ký là một dấu “X” quen thuộc – ký hiệu của gia tộc phản bội.
Cô nhận ra mình đã bị kéo vào một vòng xoáy quyền lực mà mình chưa từng biết.
