Sau khi hội đồng gia tộc bật cánh, Hạ và Lâm bị kéo vào một phòng riêng, nơi những bóng đèn mờ nhạt chiếu lên tường gỗ. Bà Đào đứng phía trước, một tờ giấy màu vàng bìa gập gọn trong tay.
"Các ngươi đã biết rằng mọi người trong gia tộc đều dùng nhau như con rối," bà nói, giọng vang vọng, "Giờ là lúc quyết định ai sẽ là người đưa tay cầm bút viết kết thúc."
Hạ nhận được một lá thư tay, nội dung: "Nếu cô đồng ý rời bỏ vị trí con gái, cô sẽ được một phần tài sản và an toàn cho gia đình mình. Nếu không, cô sẽ chết trong đêm này như một con chim không biết bay."
Lâm nhìn Hạ, ánh mắt lạnh lùng như băng: "Đúng là ta sắp chạm vào điểm rơi của bản đồ, còn lại chỉ còn một bước duy nhất."
Trong hơi thở ngắn ngủi của đêm, Hạ cảm thấy trái tim cô đang bị nén chặt trong một chiếc hộp âm thầm, một lựa chọn giữa sống và chết, tình yêu và danh dự, tất cả đang xoay quanh một đồng hồ đếm ngược không ngừng.
