Sau đêm ra mắt rực rỡ của Bamboo, Nhã Trúc bỗng chốc trở thành cái tên được săn đón nhất trong giới thời trang. Những lời mời hợp tác, những cuộc phỏng vấn độc quyền đổ về dồn dập. Thế nhưng, giữa ánh hào quang ấy, cô vẫn giữ cho mình một cái đầu lạnh. Cô biết rằng, khi mình càng lên cao, những bóng ma từ quá khứ sẽ càng điên cuồng tìm cách kéo chân cô xuống.
Và quả đúng như vậy. Chỉ ba ngày sau buổi diễn, một loạt các bài báo nặc danh xuất hiện trên mạng xã hội, cáo buộc Nhã Trúc đã dùng "vốn tự có" để đổi lấy sự bảo trợ của Cố Thần. Những tấm ảnh chụp lén cảnh cô và Cố Thần cùng đi ăn tối, cảnh anh xoa đầu Tiểu Bảo bị cắt ghép một cách ác ý để thêu dệt nên một câu chuyện tình ái đầy scandal.
Tại văn phòng tập đoàn Cố Thị, Cố Thần nhìn những dòng tít báo giật gân, gương mặt anh lạnh lùng như băng giá. "Lâm Minh đã thực sự hết đường cứu vãn rồi. Hắn định dùng cách bẩn thỉu này để hạ bệ chúng ta sao?"
Nhã Trúc đứng bên cửa sổ, ánh mắt cô nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập. Cô không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng. "Càng tốt. Khi kẻ thù bộc lộ sự quẫn bách, đó chính là lúc họ sơ hở nhất."
Đúng lúc đó, thư ký của Cố Thần bước vào, trên tay là một tập tài liệu dày. "Thưa Cố tổng, chúng ta đã tìm thấy thứ mà bà Lâm đã cố tình giấu kín suốt 5 năm qua. Đó là bản di chúc gốc của ông nội Lâm Minh."
Nhã Trúc bàng hoàng mở tập hồ sơ ra. Những dòng chữ viết tay quen thuộc của ông nội hiện ra trước mắt cô. Ông là người duy nhất trong gia tộc họ Lâm thực sự yêu thương và tin tưởng cô. Hóa ra, ông đã lường trước được sự suy đồi của Lâm Minh. Trong bản di chúc, ông ghi rõ: 40% cổ phần của tập đoàn Lâm Thị sẽ được giao cho Lục Nhã Trúc quản lý, với điều kiện cô phải giữ vững được danh tiếng và tài năng của mình. Nếu Lâm Minh có bất kỳ hành vi phản bội hay hãm hại Nhã Trúc, toàn bộ quyền điều hành tập đoàn sẽ ngay lập tức thuộc về cô.
"Thì ra... đó là lý do tại sao họ lại tàn nhẫn đuổi tôi đi và cáo buộc tôi biển thủ công quỹ," Nhã Trúc nghẹn ngào, nước mắt rơi lã chã trên trang giấy cũ. "Họ sợ tôi sẽ lấy đi miếng bánh béo bở của họ. Họ sẵn sàng dẫm đạp lên di nguyện của ông nội chỉ vì lòng tham vô đáy."
Cố Thần bước lại gần, đặt tay lên vai cô. "Nhã Trúc, công lý có thể đến muộn, nhưng nó chắc chắn sẽ đến. Đã đến lúc chúng ta kết thúc trò chơi này."
Một cuộc họp cổ đông bất thường của tập đoàn Lâm Thị được triệu tập ngay sáng hôm sau. Lâm Minh bước vào phòng họp với vẻ mặt vênh váo, hắn tin rằng những scandal mà hắn tung ra đã đủ để khiến Nhã Trúc không dám ló mặt ra đường. Kiều Anh đi bên cạnh hắn, diện một bộ đồ hiệu đắt tiền, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.
Thế nhưng, khi cánh cửa phòng họp mở ra, người bước vào không ai khác chính là Nhã Trúc, đi cùng cô là đoàn luật sư hùng hậu và Cố Thần.
"Lục Nhã Trúc! Cô lấy tư cách gì mà dám đến đây?" Lâm Minh đập bàn quát lớn.
Nhã Trúc bình thản đặt bản di chúc gốc lên bàn. "Tôi đến đây với tư cách là cổ đông lớn nhất và là người nắm giữ quyền điều hành tập đoàn Lâm Thị theo di chúc của ông nội."
Cả phòng họp xôn xao. Lâm Minh tái mặt, hắn định lao lên cướp lấy bản di chúc nhưng đã bị lực lượng an ninh chặn lại. Luật sư của Nhã Trúc bắt đầu đọc những điều khoản thép, đồng thời đưa ra các bằng chứng về việc Lâm Minh và Kiều Anh đã làm giả hồ sơ kế toán để vu khống Nhã Trúc năm xưa.
Sự sụp đổ đến nhanh hơn bất kỳ ai tưởng tượng. Kiều Anh bị cảnh sát dẫn đi ngay tại chỗ vì tội danh lừa đảo và chiếm đoạt tài sản. Lâm Minh quỳ thụp xuống sàn, mọi sự kiêu ngạo biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự thảm hại và hèn nhát. Hắn nhìn Nhã Trúc, định mở miệng cầu xin nhưng cô đã quay lưng đi.
"Lâm Minh, tôi không hận anh nữa. Vì anh không xứng đáng để tôi dành bất kỳ cảm xúc nào," Nhã Trúc nói lạnh lùng. "Từ hôm nay, Lâm Thị sẽ không còn tồn tại. Nó sẽ được sáp nhập vào Bamboo. Tôi sẽ dùng tài sản của dòng họ này để làm từ thiện và phát triển các làng nghề thêu truyền thống — đúng như tâm nguyện lúc sinh thời của ông nội."
Rời khỏi tòa nhà Lâm Thị, Nhã Trúc cảm thấy bầu trời hôm nay xanh và cao hơn bao giờ hết. Cô đón Tiểu Bảo từ trường mầm non. Cậu bé chạy lại ôm chầm lấy mẹ, khoe bức tranh vẽ một ngôi nhà nhỏ có hoa và có ba người: mẹ, Tiểu Bảo và một người đàn ông cao lớn mà cậu bé gọi là "chú Cố".
Cố Thần đứng cạnh xe, anh mỉm cười nhìn hai mẹ con. "Nhà thiết kế Lục, cô đã hoàn thành sứ mệnh của mình rồi. Bây giờ, cô có muốn dành thời gian cho chính mình không?"
Nhã Trúc nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc thực sự. "Ý anh là sao?"
"Tôi đã mua một căn biệt thự nhỏ ở vùng ngoại ô, nơi có những cánh đồng tre xanh mướt mà cô hằng yêu thích. Tôi muốn đó sẽ là nơi Bamboo vươn xa hơn, và cũng là nơi... Tiểu Bảo có một người cha thực sự."
Tiểu Bảo reo hò vui sướng: "Yeah! Con sắp có ba Cố rồi! Mẹ ơi, đồng ý đi mẹ!"
Nhã Trúc đỏ mặt, cô khẽ gật đầu. Cố Thần bước lại gần, nắm lấy tay cô. Giữa ánh hoàng hôn rực rỡ của thành phố, ba bóng người in dài trên mặt đường, tạo nên một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc.
Nhã Trúc nhận ra rằng, hào môn thực sự không nằm ở những bức tường đá hoa cương lạnh lẽo, không nằm ở những âm mưu chiếm đoạt cổ phần. Hào môn thực sự nằm ở sự kiên cường của một người mẹ, ở tài năng được nuôi dưỡng bằng tâm huyết và ở tình yêu chân thành có thể vượt qua mọi bão giông.
Cô đã từng là một người mẹ trắng tay bị xua đuổi, nhưng hôm nay cô đứng đây với tư cách là một nữ hoàng trong thế giới của chính mình. Cô đã chiến thắng không phải bằng sự hận thù, mà bằng sự tái sinh kỳ diệu từ những sợi chỉ tình yêu.
Câu chuyện của "Mẹ Là Siêu Nhân" đã khép lại một chương đầy sóng gió để mở ra một trang mới rực rỡ và bình yên. Và ở đó, loài tre Bamboo sẽ mãi mãi xanh tươi, dẻo dai và vươn cao giữa bầu trời đầy nắng.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
