Chương 1 · Bầu Trời Sụp Đổ

Năm năm trước, thế giới kết thúc không phải bằng một tiếng nổ lớn, mà bằng một tiếng xé rách đinh tai nhức óc trên tầng điện ly. Bầu khí quyển như tấm vải bị rạch nát, quái vật dị chủng mang hình dạng gớm ghiếc xé không gian lao thẳng xuống. Từ đỉnh chuỗi thức ăn, nhân loại trong một đêm trở thành con mồi.

Trên đài quan sát bằng thép cao nhất của quân khu Kháng chiến phương Bắc, Thiếu tướng Hoắc Tấn Uyên đứng im lìm như một bức tượng tạc từ băng. Gió bấc rít qua vạt áo choàng sĩ quan, làm lộ ra khẩu súng lục mòn vẹt dắt bên hông. Đôi mắt anh hẹp dài, sâu thẳm hắt lên những tia nhìn sắc bén như đao nhận, càn quét vùng hoang mạc xám xịt dưới ánh tà dương chết chóc.

"Báo cáo Thiếu tướng, khu vực tàn tích phía Nam... vẫn không tìm thấy người." Viên phó quan khẽ cúi đầu, sống lưng lạnh toát dù nhiệt độ đang là âm năm độ.

"Đổi tọa độ. Cứ cách ba ngày rà soát một vòng." Giọng Tấn Uyên trầm khàn, thanh âm không mang theo lấy nửa tia nhiệt độ.

Phó quan muốn khuyên can, nhưng nhìn sườn mặt góc cạnh và sát khí ẩn nhẫn của thủ trưởng, đành cúi gập người lui ra. Đã 5 năm. Cả cái quân khu này đều biết, vị Thiếu tướng được mệnh danh là huyết thủ vô tình, có thể không chớp mắt ném hàng vạn dị chủng vào hố lửa, lại ngày đêm phát điên duy trì những toán lính chỉ để tìm kiếm một người tên Thẩm Vãn Tinh.

Tấn Uyên rít một hơi thuốc, khói trắng cuộn lên che mờ ánh mắt. Trong đầu anh cuồn cuộn hiện về ngày tháng Tư năm đó. Cô nữ sinh lớp 12A3 có mái tóc đen mềm mại, đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ thu. Lần cuối cùng họ gặp nhau ở hành lang sau nhà xe, cô nghe nhầm một câu nói gẫu, rời đi không lời từ biệt. Hai ngày sau, đại họa giáng xuống.

Anh nắm chặt lấy lan can thép gai, lực tay mạnh đến mức làm méo mó cả dải kim loại.

"Thẩm Vãn Tinh... dù có phải lật tung cái địa ngục này lên, anh cũng phải đem em về."

Nữ vương Tinh Không

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau