Chương 12 · Kỷ Nguyên Mới

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Sau 5 năm trường kỳ nhuốm máu, cái ngày bầu trời trong vắt hiện ra, tia nắng bình minh không mang khói bụi đầu tiên chiếu xuống, báo hiệu cho một kỷ nguyên mới.

Khu căn cứ Kháng chiến giờ đang trở thành một thành phố kiến tạo. Quái thú tản mác không còn là mối bận tâm.

Thẩm Vãn Tinh thu lại đôi cánh rực sáng rạng rỡ của mình, khoác một thân váy dài màu nhạt đi giữa công viên nhỏ mới được dựng lên, nụ cười hiền dịu trải thảm cho lũ trẻ ăn kẹo. Đương lúc này, cô mang vẻ bình yên năm lớp 12 hơn bao giờ hết, không một chút sát phạt sương máu.

Tiếng giày trận cộp cộp thu hút sự chú ý. Hoắc Tấn Uyên thân mang thường phục quân nhân màu đen, tay cầm một nhánh hoa dại còn sót mầm gai, đứng sau lưng cô từ lúc nào.

Anh xua lũ trẻ ra chỗ khác, đôi mày kiếm giãn thẳng, một tay kéo sát Vãn Tinh rớt vào lồng ngực vững trãi của mình.

Anh nhẹ nhàng nâng bàn tay cô lên, đoạn từ trong túi quần rút ra một chiếc nhẫn được đúc nguyên bản bằng đồng nhám từ vỏ gạch đạn của viên đạn đầu tiên anh bắn ra trong ngày tận thế.

Hoắc Tấn Uyên khẽ quỳ một đùi xuống thảm cỏ cháy xém lún phún mầm xanh, bễ nghễ trần thế giờ lại quỳ trước mặt Nữ thần của bầu trời ngửa cổ nhìn một mình cô bằng ánh mắt cuồng nhiệt lưu luyến.

"Vãn Tinh, thế giới này anh dùng máu để giành lại, giờ là lúc xin em... dùng cả đời để quản lý anh."

Vãn Tinh cười rộ lên, đuôi áo tung bay. Cô không hề chần chừ chìa ngón tay ra, mặc kệ vị Thiếu tướng đeo chiếc khuyên trói buộc định mệnh ấy. Mưa tháng Tư không còn máu, chỉ có gió nhẹ và mùi yêu thương trỗi dậy giữa tro tàn.

Nữ vương Tinh Không

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...

Trước
Sau →