Đồ án tốt nghiệp của Gia Khải nộp vào cuối tháng Tư.
Mười ngày cuối anh gần như mất tích — không ra đường, không vẽ phong cảnh, không ngồi ở những góc quen. Minh Châu biết điều này vì cô đã đi qua những nơi họ từng gặp nhau, và lần nào cũng chỉ có cô.
Cô không nhắn tin. Họ không có thói quen đó.
Nhưng cô nhận ra mình đã mong anh ở đó.
Ở đền Nezu một mình vào thứ Bảy, nhìn hoa đỗ quyên đang độ đẹp nhất mùa, Minh Châu mở nhật ký ra và ngồi im một lúc lâu mà không viết được chữ nào. Rồi cô viết:
"Có những người ta quen trong cái đẹp. Để mà sau đó, cái đẹp thiếu họ thì lại hóa thành buồn."
Cô gập nhật ký lại.
Nhìn ra hàng hoa trước mặt — đỏ thắm, tím nhạt, hồng rực — cô thở dài.
Ôi thôi.
Cô đã biết câu trả lời từ lúc nào mà không hay.
