Chương 1 · Điện Giật và Những Thứ Tệ Hơn Điện Giật

Lê Tiểu Hy có một nguyên tắc sống: không ra ngoài khi trời đang sét đánh.

Nguyên tắc này hợp lý, khoa học, và đã được cô tuân thủ nghiêm túc suốt hai mươi bốn năm.

Cho đến tối thứ Sáu khi biên tập trưởng gọi điện lúc mười một giờ đêm, bảo bản thảo phải nộp trước sáu giờ sáng, và máy tính xách tay của cô đang nằm trong văn phòng.

Cô nhìn ra cửa sổ. Mưa như trút. Sét đánh liên tiếp ở phía Đông Hồ.

Rồi nhìn vào điện thoại. Sếp đang gọi lần thứ ba.

Cô mặc áo mưa, cầm ô, bước ra đường.

"Sét không đánh người tốt," cô tự nhủ, đi nhanh dọc phố Thanh Hà.

Phố vắng. Mưa nghiêng. Cột điện cuối phố — cái cột điện cũ kỹ mà phường đã hứa thay từ ba năm trước — đang phát ra tiếng kêu bất thường. Loại tiếng kêu mà người bình thường nghe sẽ tránh xa.

Tố Vân không phải người bình thường tối hôm đó. Cô là người đang bị sếp gọi điện lần thứ tư.

Cô đi ngang qua cột điện.

Sét đánh.

Không phải đánh gần. Là đánh trúng cột điện. Cột điện phát nổ nhỏ. Dây điện rơi xuống. Chạm vào ô nhôm của cô.

Cảm giác cuối cùng của Lê Tiểu Hy trước khi mất ý thức: giống như cắm nhầm ngón tay vào ổ điện, nhưng toàn thân.

Rồi không còn gì nữa.

***

Cô tỉnh dậy vì lạnh.

Cụ thể: vì đang nằm trong nước lạnh.

Tố Vân mở mắt, thấy bầu trời đêm — trong vắt, không mưa, đầy sao. Rồi thấy mình đang nằm trong một hồ bơi trên cao. Kính trong suốt bao quanh, đèn dưới nước màu xanh, và ở bờ hồ đang có một người đàn ông mặc vest đen đứng nhìn cô với vẻ mặt của người đang cân nhắc xem mình có nên gọi cảnh sát hay bộ phận an ninh trước.

Cô nhìn lên. Tòa nhà bốn mươi tầng, cửa kính phản chiếu ánh đèn thành phố.

Nhìn ra xa. Đường chân trời của một thành phố — nhưng không phải thành phố cô quen. Quá nhiều đèn. Quá nhiều tòa nhà cao. Và có những thứ đang bay trên trời mà rõ ràng không phải máy bay.

"Cô tỉnh rồi à?" Người đàn ông cất tiếng. Giọng lạnh. Kiểu lạnh của người không hỏi vì quan tâm mà vì cần xác nhận thông tin.

"Tôi... ở đâu đây?" Cô hỏi, người vẫn nằm trong hồ.

"Sân thượng tầng bốn mươi của Tống Thị Tower." Anh nói. "Câu hỏi của tôi: cô vào đây bằng cách nào?"

Tố Vân nhìn xung quanh. Nhìn lên trời. Nhìn xuống hồ.

"Tôi cũng muốn biết câu trả lời đó." Cô nói thành thật.

Người đàn ông nhìn cô trong ba giây — kiểu nhìn đánh giá nhanh, không thân thiện, nhưng không thù địch. Rồi anh với tay ra.

"Ra đây đã. Hỏi sau."

Cô nhìn bàn tay anh. Nhìn lại mình — ướt sũng, áo mưa vẫn còn trên người, tóc dính vào mặt. Rồi cầm tay anh, leo lên khỏi hồ.

"Cảm ơn." Cô nói.

"Chưa cần cảm ơn." Anh thả tay ra. "Tùy câu trả lời của cô mà tôi quyết định có gọi cảnh sát không."

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau