Chương 2 · Năm 2051 và Những Thứ Không Có Trong Sách Giáo Khoa

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Tòa nhà Tống Thị bên trong trông như phim khoa học viễn tưởng loại đắt tiền.

Tường kính thông minh chiếu thông tin thời tiết, lịch họp, giá cổ phiếu. Thang máy không có nút bấm — chỉ cần nói tầng mấy. Hành lang có ánh sáng tự động điều chỉnh theo người đi qua. Và ở góc hành lang tầng bốn mươi, có một cái máy — không phải máy pha cà phê bình thường — đang chế tạo thứ gì đó bốc khói nhẹ mùi cam chanh.

Lê Tiểu Hy đi theo người đàn ông — anh ta chưa tự giới thiệu, cô chưa hỏi — và nhìn mọi thứ với đôi mắt của người đang ráo riết xác nhận xem mình đang mơ hay không.

"Ngồi." Anh chỉ vào ghế sofa trong phòng làm việc rộng.

Cô ngồi. Ướt sũng. Để lại vũng nước trên ghế da.

"Xin lỗi." Cô nhìn vết ướt.

"Không sao." Anh ngồi xuống đối diện, tay chắp trước miệng. "Cô tên gì?"

"Lê Tiểu Hy."

"Từ đâu đến?"

"Thành phố Vũ Hán." Cô dừng. "Thật ra câu trả lời đúng hơn là: tôi không biết tôi đến đây bằng cách nào. Tôi đang đi trên đường phố Vũ Hán, bị điện giật, rồi tỉnh dậy trong hồ bơi nhà anh."

Người đàn ông nhìn cô, không biểu cảm. "Điện giật."

"Dây điện rơi xuống. Chạm vào ô của tôi."

"Và cô bay từ Vũ Hán đến Thượng Hải."

"Tôi không nói tôi bay." Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Tôi nói tôi không biết tôi đến đây bằng cách nào. Đó là sự thật."

Anh gật đầu chậm. Không tin, nhưng đang xử lý thông tin.

"Điện thoại của cô đâu?"

Cô lục túi. Điện thoại vẫn còn — iPhone đời 2023, màn hình vỡ một góc từ tháng trước, case màu xanh lá. Cô đưa cho anh.

Anh cầm lên. Nhìn. Lật qua lật lại.

Rồi nhìn lên cô với vẻ mặt... thú vị. Kiểu thú vị của người vừa thấy một thứ lạ.

"Đây là iPhone 15."

"Ừ. Đời cũ rồi, tôi biết, nhưng vẫn dùng được—"

"Cô biết iPhone 15 ngừng sản xuất năm nào không?"

Cô nhìn anh. "Chắc mấy năm trước? Tôi không theo dõi mấy chuyện đó."

"Năm 2028." Anh đặt điện thoại xuống bàn. "Bây giờ là năm 2051."

Im lặng.

Lê Tiểu Hy nhìn anh. Anh nhìn lại. Không ai cười.

"Anh nói nghiêm túc?" Cô hỏi.

"Tôi không có thói quen nói đùa."

Cô nhìn ra cửa sổ. Những thứ bay trên trời — không phải drone. Nhìn kỹ hơn, giống như xe hơi nhỏ, có bánh nhưng không chạm đất. Và ánh đèn thành phố — mật độ khác hẳn. Dày hơn, cao hơn, có màu mà cô chưa bao giờ thấy ở năm 2024.

"Ôi trời." Cô nói, nhỏ.

"Ừ." Anh nói, đồng thuận theo cách rất lịch sự.

"Tôi xuyên thì."

"Tôi không dùng thuật ngữ đó, nhưng về bản chất — có vẻ vậy."

Cô nhìn xuống tay mình. Rồi nhìn lên anh. "Tên anh là gì?"

"Tống Dạ Hàn."

"Anh làm gì?"

"Sở hữu tòa nhà này." Một khoảng lặng. "Và mấy tòa khác."

Cô gật đầu, không ngạc nhiên lắm — kiểu phòng này chỉ người sở hữu cả tòa nhà mới có. "Được rồi. Tống Dạ Hàn. Bây giờ là năm 2051. Tôi xuyên thì từ 2024. Anh có thể giúp tôi về không?"

Anh nhìn cô ba giây.

"Ăn tối trước đi. Sau đó tính."

"Tôi không đói."

"Cô vừa bị điện giật và ngã vào hồ bơi. Cô cần ăn gì đó ấm."

Cô muốn cãi. Nhưng dạ dày cô kêu đúng lúc đó — tiếng kêu rõ ràng, không thể phủ nhận.

"Được," cô nói, mặt đỏ. "Nhưng sau đó anh phải giúp tôi tìm cách về."

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...