Chương 20 · Tìm Tống Thiên Minh

Mất hai tuần.

Không phải vì khó — mà vì Tống Thiên Minh không nổi tiếng năm 2024. Không có trang web, không có mạng xã hội, không có thông tin công khai gì ngoài một tài khoản diễn đàn kỹ thuật nơi ông đăng bài về AI từ năm 2022.

Tiểu Hy tìm ra tài khoản đó bằng cách đọc hàng trăm bài viết về AI trên các diễn đàn, tìm kiếm văn phong phù hợp với những gì Dạ Hàn mô tả về cha anh: "Viết về AI theo cách người không chuyên cũng đọc được, nhưng không đơn giản hóa quá."

Tài khoản tên "tmtong_ai." Bài đăng cuối: một tháng trước. Nội dung: đoạn trích từ bản thảo.

Cô đọc đoạn trích. Rồi đọc lại.

Viết tốt hơn phần lớn bản thảo về AI cô từng biên tập. Nhưng cấu trúc lộn xộn, ví dụ thiếu thuyết phục, và ba chương đầu có thể gộp lại thành một mà không mất thông tin gì.

Cô nhắn tin qua diễn đàn: "Tôi là biên tập viên nhà xuất bản Vũ Hán. Đọc đoạn trích của anh. Nếu anh có bản thảo hoàn chỉnh, tôi muốn đọc. Tôi không hứa nhận, nhưng tôi đọc nghiêm túc."

Không có phản hồi ba ngày.

Rồi: "Tôi đã gửi bản thảo cho mười lăm nhà xuất bản. Không ai hồi âm nghiêm túc. Tại sao tôi nên tin cô?"

Cô gõ trả lời: "Anh không cần tin. Gửi bản thảo đi. Nếu tôi không phản hồi trong bảy ngày, anh có lý do để không tin. Nếu tôi phản hồi, anh sẽ có feedback thật thay vì im lặng."

Ba mươi phút sau: "Tôi gửi."

***

Bản thảo 287 trang.

Tiểu Hy đọc trong hai ngày — một buổi làm việc bình thường, một buổi đọc bản thảo. Không phải dễ đọc — ý tưởng vượt trội nhưng trình bày lộn xộn. Người viết rõ ràng hiểu sâu về đề tài nhưng chưa biết cách kể câu chuyện đó cho người khác.

Cô viết phản hồi. Mười hai trang. Từng chương. Từng vấn đề. Và cuối cùng:

"Bản thảo này tệ về mặt kỹ thuật viết. Cấu trúc cần xây dựng lại từ đầu, ví dụ cần thay toàn bộ, và chương 1 đến 3 có thể gộp lại thành một.

Nhưng ý tưởng của anh hay. Thật sự hay. Không phải kiểu hay của người nịnh để an ủi — là hay theo nghĩa đây là thứ tôi chưa thấy ai viết trước đây.

Làm lại đi. Bản thảo này xứng đáng được làm lại."

Cô gửi đi. Ngồi nhìn màn hình.

Đây là câu ông sẽ nhớ. Câu Dạ Hàn kể lại — "một biên tập viên nói bản thảo tệ lắm nhưng ý tưởng hay, làm lại đi, và ông không bỏ cuộc vì câu đó."

Cô đang tạo lịch sử — hoặc duy trì lịch sử đã có. Khác biệt không còn quan trọng.

Tống Thiên Minh phản hồi sau một ngày: "Cảm ơn cô. Đây là feedback thật nhất tôi nhận được."

"Anh sẽ làm lại không?"

"Sẽ." Một khoảng dừng. "Khi xong, tôi gửi cho cô trước."

Cô đọc tin nhắn đó. Gật đầu một mình trong phòng.

Vòng lặp khép lại rồi.

Nhưng trong lòng cô, có thứ chưa khép.

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn