Lễ kỷ niệm 25 năm Tống Thị tổ chức tại Tống Thị Tower — tòa nhà cô biết từ khi nó chưa tồn tại.
Tiểu Hy đến Thượng Hải buổi sáng ngày tổ chức. Đi taxi — không phải xe bay, cô chưa quen dù năm 2050 đã phổ biến. Đứng trước tòa nhà, nhìn lên.
Bốn mươi tầng. Kính. Đèn. Đúng như cô nhớ — nhưng năm 2050 thay vì 2051, tòa nhà trông mới hơn một chút, ít vết thời gian hơn.
Sảnh lễ tân — AI hologram, đúng như cô nhớ. Nhưng phiên bản trẻ hơn, giao diện chưa cập nhật một số tính năng cô đã thấy ở 2051.
"Cô Lê Tiểu Hy?" AI hỏi.
"Đúng."
"Mời cô lên tầng ba mươi. Tiệc đang diễn ra."
Cô đi thang máy — nói "tầng ba mươi" và thang máy chạy. Quen thuộc. Kỳ lạ là quen thuộc.
Tầng ba mươi: phòng tiệc lớn, ánh đèn ấm, bàn tròn, nhạc nhẹ. Khoảng hai trăm khách. Cô nhận ra một vài người trong ngành xuất bản, một số đối tác kinh doanh của Tống Thị từng thấy trên báo.
Và ở phía bên kia phòng — Tống Dạ Hàn.
Ba mươi tuổi. Không phải bốn mươi mấy tuổi như người cô gặp ở 2051. Vest đen, tóc gọn. Đang nói chuyện với một nhóm khách, mặt bình thản theo cách cô nhận ra.
Cô đứng ở cửa phòng, nhìn anh.
Anh chưa gặp cô. Với anh — năm 2050, ba mươi tuổi — cô là người lạ. Một biên tập viên từ Vũ Hán đã làm việc với cha anh. Không hơn.
Với cô — anh là người đã đứng trong mưa không đi trong một đêm hai mươi sáu năm trước — hay chính xác hơn, một năm sau đây tính từ góc nhìn của anh.
Cô hít thở. Đi vào phòng.
Ai đó dẫn cô đến bàn, chỉ chỗ ngồi. Cô ngồi. Uống nước. Nhìn chương trình tiệc. Nghe phát biểu của các lãnh đạo Tống Thị.
Rồi người dẫn chương trình nói: "Mời ông Tống Dạ Hàn phát biểu."
Anh bước lên bục. Micro. Ánh đèn. Nhìn xuống đám đông.
"Hai mươi lăm năm trước," anh bắt đầu, "cha tôi thành lập Tống Thị với một bản thảo bị từ chối mười lăm lần và một câu phản hồi từ một biên tập viên mà ông không biết tên."
Phòng yên lặng lắng nghe.
"Câu đó là: 'Bản thảo này tệ lắm, nhưng ý tưởng hay. Làm lại đi.'" Anh dừng. "Ông kể câu đó cho tôi nghe từ khi tôi còn nhỏ. Và ông nói: không phải câu khen — câu thẳng thắn đó mới là thứ ông cần."
Cô ngồi nghe, trong ngực ấm theo cách không giải thích được.
"Đêm nay," anh tiếp, "tôi may mắn biết được người đã nói câu đó là ai. Và người đó đang ở đây." Anh nhìn xuống đám đông. "Cô Lê Tiểu Hy, biên tập trưởng nhà xuất bản Vũ Hán. Mời cô đứng dậy."
Cô đứng dậy. Hai trăm người vỗ tay.
Nhưng cô chỉ nhìn anh.
Và anh nhìn cô.
Lần đầu tiên sau hai mươi sáu năm — hay lần đầu tiên trong cuộc đời anh, tùy góc nhìn — mắt họ gặp nhau.
Cô thấy anh nhận ra điều gì đó. Không phải nhận ra người — anh chưa gặp cô. Nhưng nhận ra thứ gì đó khó định nghĩa hơn.
Phòng vỗ tay. Cô ngồi xuống.
Chương trình tiếp tục.
