Chương 24 · Sau Tiệc

Sau tiệc, khách lần lượt ra về.

Tiểu Hy đứng ở hành lang, chờ thang máy, nhìn điện thoại. Chuyến tàu về Vũ Hán lúc chín giờ tối — còn ba tiếng.

"Cô Lê."

Cô quay lại.

Tống Dạ Hàn đứng cách cô vài bước. Không có trợ lý, không có ai đi cùng — chỉ một mình.

"Ông Tống." Cô gật đầu.

"Cảm ơn cô đã đến." Anh nói. "Và cảm ơn vì những gì cô đã làm cho cha tôi."

"Ông ấy làm tốt hơn tôi nhiều." Cô nói. "Tôi chỉ nói thật về bản thảo."

"Nói thật trong lúc người khác không nói gì — đó không phải việc nhỏ."

Cô nhìn anh. Ba mươi tuổi. Không phải ba mươi mốt như ở 2051 — trẻ hơn một năm, nhưng rõ ràng là người đó. Cùng giọng. Cùng cách nói ngắn gọn. Cùng ánh nhìn không né tránh.

"Cô có vẻ..." Anh dừng lại, kiểu dừng của người đang tìm chữ cẩn thận. "Quen."

Cô hơi giật mình. "Quen theo nghĩa nào?"

"Không biết." Anh nhìn cô. "Cô từng đến Thượng Hải trước không?"

"Có." Một lần. Năm 2051 — theo nghĩa của cô. "Nhưng chúng ta chưa gặp nhau."

"Tôi biết." Anh gật. "Nhưng vẫn có cảm giác quen."

Cô nhìn anh. Không biết có nên nói không.

"Ông Tống." Cô nói. "Bức ảnh trong bảo tàng công ty — người phụ nữ bên cạnh cha ông — ông có biết người đó là ai không?"

Anh nhìn cô, hơi ngạc nhiên vì câu hỏi. "Không. Không có thông tin. Chỉ có ảnh."

"Cô trong ảnh mặc áo hoodie màu xanh rêu."

"Đúng."

Cô nhìn xuống mình. Áo khoác công sở màu xám — phù hợp với lễ kỷ niệm. Bên dưới là áo sơ mi trắng.

"Ông Tống." Cô nhìn lên. "Nếu tôi nói với ông rằng người trong bức ảnh đó là tôi — ông có tin không?"

Im lặng.

Anh nhìn cô. Đánh giá. Lần này không phải đánh giá lịch sự — mà là đánh giá thật, kỹ.

"Bức ảnh chụp năm 2024." Anh nói chậm. "Cô năm đó khoảng hai mươi mấy tuổi."

"Hai mươi bốn."

"Bây giờ cô—"

"Năm mươi." Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Toán học khớp."

Anh im lặng.

Thang máy đến, cửa mở. Không ai bước vào.

"Được rồi." Anh nói, giọng thay đổi — nhẹ hơn. "Kể tôi nghe."

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn