Tháng Năm năm 2051 — theo lịch của Dạ Hàn.
Giáo sư Lâm mất hai tháng nghiên cứu, một tháng chuẩn bị thiết bị, và một buổi chiều giải thích dài để kết luận: có thể. Không chắc chắn hoàn toàn. Nhưng có thể.
Điểm giao thoa lần này ở Thượng Hải — cảng Victoria cũ, nơi điện trường đặc biệt xuất hiện theo chu kỳ mười hai tháng một lần. Lần này Giáo sư sẽ tăng cường bằng thiết bị thay vì chờ điều kiện tự nhiên hoàn toàn.
Mục tiêu: về năm 2024. Tháng Năm. Phố cổ Thượng Hải.
Quán cà phê nơi bức ảnh được chụp.
"Cô có biết quán nào không?" Giáo sư hỏi Tiểu Hy.
"Không." Cô nhìn bức ảnh — ánh đèn vàng ấm, bàn gỗ. "Nhưng có thể tìm."
"Tôi biết quán đó." Dạ Hàn nói, ngạc nhiên mọi người. "Cha tôi hay nhắc — quán cà phê đường Yongkang, Thượng Hải. Ông nói đó là nơi ông và người trong ảnh ngồi nói chuyện."
Cô nhìn anh. "Cha anh kể cụ thể vậy?"
"Ông kể nhiều." Anh nói, khẽ. "Đó là ngày ông nhận feedback về bản thảo. Ông đến quán đó một mình để đọc lại. Cô ngồi cùng bàn vì quán đông." Ông nhìn cô. "Ông không nhớ cô bắt chuyện trước hay ông hỏi trước. Chỉ nhớ cô nói thẳng và hỏi ông về ý tưởng — không phải về bản thảo."
Tiểu Hy nhìn anh. Cô chưa nhớ chuyện đó — vì chưa xảy ra với cô.
Nhưng sẽ xảy ra.
***
Thứ Bảy tháng Năm năm 2051, lúc năm giờ chiều.
Cảng Victoria, Thượng Hải. Gió biển. Ánh nắng cuối ngày vàng nâu.
Giáo sư Lâm đứng với thiết bị — trông như cái thùng kính nhỏ phát ánh sáng xanh nhạt. Nhã Kỳ đứng kế bên, cầm clipboard.
Tiểu Hy và Dạ Hàn đứng cạnh nhau, nhìn ra biển.
"Anh chắc muốn đi không?" Cô hỏi, lần cuối.
"Tôi đã hỏi cô câu đó hai lần." Anh nhìn cô. "Không công bằng nếu cô hỏi lại."
"Anh là CEO tập đoàn lớn nhất Đông Á. Biến mất một ngày sẽ có vấn đề."
"Nhã Kỳ xử lý." Anh nhìn Nhã Kỳ.
"Tôi xử lý được." Nhã Kỳ không ngẩng đầu khỏi clipboard. "Tám năm rồi."
"Giáo sư không chắc chúng ta sẽ về được đúng thời điểm." Cô tiếp. "Có thể lệch vài giờ."
"Thì lệch vài giờ."
"Hoặc vài ngày."
"Thì vài ngày."
Cô nhìn anh. "Anh không lo gì cả."
"Tôi lo." Anh nhìn lại. "Tôi lo về cô. Không lo về công ty."
Cô đứng im với câu đó một lúc. Rồi nhìn ra biển.
"Sẵn sàng chưa?" Giáo sư gọi.
"Sẵn sàng." Cả hai trả lời cùng lúc.
Thiết bị kích hoạt. Ánh sáng xanh nhạt tỏa ra. Điện trường hình thành — cô nhận ra cảm giác quen, giống đêm phố Thanh Hà, giống đêm về 2024.
Dạ Hàn cầm tay cô — không phải một giây, lần này chặt hơn.
Cô nhìn anh. Anh nhìn lại.
"Sẵn sàng." Cô nói lại, nhỏ hơn, chỉ cho anh nghe.
Ánh sáng chói.
***
Thượng Hải. Tháng Năm. Năm 2024.
Họ đứng trên vỉa hè đường Yongkang — buổi chiều, nắng dịu, người qua lại bình thường. Không ai nhìn họ — hai người lạ đứng giữa đường, tay nắm tay nhau, nhìn xung quanh với vẻ mặt như vừa từ trên trời rơi xuống.
Vì thực ra vừa từ trên trời rơi xuống. Theo nghĩa bóng.
"Thành công." Dạ Hàn nói.
"Thành công." Cô gật. Nhìn xung quanh — Thượng Hải 2024. Biển hiệu không phải holographic. Xe chạy trên đường, không bay. Điện thoại người qua lại là điện thoại 2024.
"Đây là 2024 của cô." Anh nhìn xung quanh — mắt anh quan sát, ghi nhận, kiểu anh hay nhìn thứ mới.
"Đây là 2024 của cả hai." Cô nhìn anh. "Bây giờ anh cũng ở đây."
Anh gật. Rồi nhìn xuống bàn tay — tay anh vẫn nắm tay cô.
Không ai thả ra.
"Quán cà phê đường Yongkang." Cô nhìn dọc phố. "Tìm không?"
"Tìm." Anh nói.
Họ đi dọc phố Yongkang, Thượng Hải, tháng Năm năm 2024. Tay nắm tay. Không vội.
Quán cà phê thứ ba từ góc đường — đèn vàng ấm, bàn gỗ, ghế sờn, mùi cà phê ra đến vỉa hè. Nhỏ và ấm và trông đúng như trong ảnh.
Cô dừng lại. Nhìn vào trong. Rồi nhìn anh.
Anh nhìn lại cô. Rồi nhìn vào quán. Rồi nhìn lại cô.
"Vào không?" Cô hỏi.
"Vào." Anh nói.
Họ đẩy cửa vào. Quán đông nhưng không ồn. Người phục vụ — con người thật, không phải AI — dẫn họ đến bàn còn trống gần cửa sổ.
Bàn gỗ. Ánh đèn vàng. Ngoài cửa sổ là phố Yongkang buổi chiều.
Cô nhìn xung quanh. Đây. Đây là nơi.
Người phục vụ đặt menu xuống. "Hai người dùng gì?"
"Cà phê đen." Cô nói.
"Tôi cũng vậy." Dạ Hàn nói.
Người phục vụ đi. Họ ngồi đối diện nhau, nhìn ra cửa sổ, không nói gì một lúc.
"Anh Tống." Cô nói.
"Gì?"
"Ai đó sẽ chụp ảnh chúng ta lúc này." Cô nhìn anh. "Bức ảnh đó sẽ treo trong bảo tàng Tống Thị hai mươi bảy năm. Và người phụ nữ trong ảnh — tôi — đang cười."
Anh nhìn cô. "Cô chưa cười."
"Vì chưa có lý do." Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
Dạ Hàn nhìn cô. Rồi nói — một câu ngắn, không phải khen, không phải thơ, không phải gì hào nhoáng. Chỉ là sự thật được nói ra:
"Tôi vui vì cô ở đây."
Tiểu Hy nhìn anh. Người này — ba mươi tuổi, ở năm 2050, đang ngồi ở Thượng Hải 2024 uống cà phê lần đầu tiên trong đời. Không quen với 2024. Không quen với quán nhỏ không có AI. Không quen với menu giấy.
Nhưng đang ở đây. Vì muốn.
Cô cười. Tiếng cười thật, không kiểm soát, loại cô không để ý mình đang cười.
Ở góc quán, một người khách đang cầm điện thoại — không phải chụp cô, chỉ đang chụp góc quán đẹp — và mà ống kính vô tình bắt được hai người ngồi bên cửa sổ: người phụ nữ đang cười, người đàn ông đang nhìn cô cười, không nhìn vào ống kính.
Bức ảnh đó sẽ được đăng lên mạng xã hội với caption "quán cà phê đẹp buổi chiều" — và nhiều năm sau, một người sẽ tìm thấy nó và nhận ra: đây là bức ảnh trong bảo tàng Tống Thị.
Nhưng ngay lúc này, Lê Tiểu Hy và Tống Dạ Hàn không biết điều đó.
Họ chỉ uống cà phê, nhìn phố Yongkang, và nói chuyện về những thứ không quan trọng — lần đầu tiên từ khi quen, không có nghịch lý thời gian hay bức ảnh bảo tàng hay ai cần về đâu.
Chỉ hai người. Một buổi chiều. Và tách cà phê bốc hơi nhẹ trên bàn gỗ.
Vòng lặp đã khép.
Và trong vòng lặp đó — họ đã tìm được nhau.
— HẾT —
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
