Hai tuần sau cuối tuần đó, Dạ Hàn xuống Vũ Hán.
Không báo trước — gọi điện lúc mười một giờ trưa hỏi cô đang ở đâu, cô trả lời văn phòng, và lúc mười hai giờ rưỡi anh đứng ở sảnh nhà xuất bản Vũ Hán.
"Anh..." Cô nhìn anh. "Đến Vũ Hán."
"Ừ." Anh mặc thường phục — không vest, áo sơ mi trắng, quần tây. Trông trẻ hơn. Gần hơn với người hai mươi mấy tuổi trong bức ảnh 2024.
"Anh có việc ở Vũ Hán không?"
"Có." Anh nhìn cô. "Việc là đến đây."
Cô nhìn anh. "CEO Tống Thị bay từ Thượng Hải đến Vũ Hán để ăn trưa."
"Không phải chỉ ăn trưa." Anh nói. "Tôi muốn nói chuyện."
"Nói chuyện gì?"
Anh im một lúc. Kiểu im của người đang chuẩn bị câu không ngắn.
"Tôi biết cô và phiên bản tương lai của tôi... không đơn giản." Anh bắt đầu. "Cô có ký ức, cảm xúc với người đó. Người đó không phải tôi — ít nhất không phải phiên bản hiện tại."
"Là anh." Cô nói. "Cùng người, chỉ khác thời điểm."
"Nhưng cô chưa biết tôi bây giờ đủ để—" Anh dừng. Tìm chữ. "Để biết mình muốn gì."
Cô nhìn anh. "Anh đến Vũ Hán để nói điều đó?"
"Đến để hỏi." Anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Cô muốn biết tôi bây giờ không? Không phải người trong ký ức. Không phải phiên bản 2051. Người đang đứng đây."
Tiểu Hy nhìn anh — ba mươi tuổi, áo sơ mi trắng, đứng ở sảnh nhà xuất bản Vũ Hán lúc trưa, vừa bay từ Thượng Hải vì muốn hỏi một câu.
"Anh bay từ Thượng Hải để hỏi câu đó." Cô nói.
"Ừ."
"Không thể gọi điện hỏi?"
"Có thể." Anh nói. "Nhưng câu này nên hỏi trực tiếp."
Cô nhìn anh lâu.
Người đứng trong mưa ở 2051 không chịu đi. Người gọi điện thứ Hai "vì muốn gọi." Người lên kế hoạch du lịch thời gian một tuần sau khi gặp. Và bây giờ, người bay từ Thượng Hải vì câu nên hỏi trực tiếp.
Cùng một người. Không nghi ngờ gì.
"Tôi muốn biết anh bây giờ." Cô nói, thẳng. "Đó là lý do tôi chấp nhận lời mời cuối tuần vừa rồi. Và lý do tôi sẽ tiếp tục đến Thượng Hải."
Anh nhìn cô. "Cô chắc không?"
"Anh hỏi lại để làm gì?"
"Để chắc chắn cô không nhầm tôi với ký ức."
"Tôi không nhầm." Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Ký ức về người ở 2051 giúp tôi biết tôi sẽ thích người bây giờ. Nhưng người bây giờ là người tôi đang quen. Khác nhau. Và tôi biết khác nhau đó."
Anh im lặng một lúc. Rồi gật đầu.
"Ăn trưa không?" Anh hỏi.
"Anh biết Vũ Hán không?"
"Không. Cô chỉ đường."
Cô lấy túi. "Được rồi. Tôi dẫn anh ăn bún bò Huế thật."
"Thật theo nghĩa nào?"
"Theo nghĩa chủ quán sẽ hỏi anh cay được không và anh nên nói thật là không được để họ điều chỉnh." Cô đi ra cửa. "Đừng cố ăn cay để ra vẻ."
Anh đi theo. "Tôi không 'ra vẻ.'"
"Anh ăn lẩu cay ở Vũ Hán 2051 dù không thích. Hành động đó là định nghĩa của 'ra vẻ.'"
Im lặng ngắn.
"Tôi ăn vì cô muốn ăn." Anh nói.
"Tôi biết." Cô không quay lại, nhưng mỉm cười. "Đó là lý do tôi kể lại câu đó."
