Bữa tiệc tối diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt. Ông chủ tập đoàn địa ốc, cha của Minh, cười rạng rỡ bên cạnh con dâu mới.
"Minh, con chọn vợ khéo lắm," ông nói, tay vỗ nhẹ lên vai Linh. "Nó làm ta nhớ đến người vợ quá cố của mình."
Linh mỉm cười. "Cảm ơn cha. Con có một món quà muốn tặng cha ở phòng trang điểm."
Minh linh cảm có chuyện chẳng lành, anh lén đi theo.
Trong phòng trang điểm khổng lồ, Linh đứng trước một tấm gương lớn. Cha của Minh bước vào.
"Có chuyện gì vậy con dâu?" ông hỏi.
Linh không nói gì, cô chỉ vào tấm gương. Nhưng thay vì hình ảnh phản chiếu của Linh, trong gương là một người phụ nữ khác. Một người phụ nữ với khuôn mặt bị biến dạng bởi lửa, đôi mắt rực cháy căm hờn.
Ông già lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu. "Không... không thể nào... tao đã giết mày rồi!"
Linh quay lại. Giọng cô giờ đây không còn ngọt ngào nữa. Nó lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi kiếm.
"Ông giết mẹ tôi để chiếm đoạt tập đoàn. Ông đốt xưởng phim của bà ấy để phi tang chứng cứ. Nhưng ông quên mất một điều..."
Cô đưa tay lên mặt, lột bỏ lớp mặt nạ silicon mỏng dính. Phía sau là khuôn mặt thật của cô — khuôn mặt giống hệt người phụ nữ trong gương mười lăm năm trước, chỉ là trẻ hơn.
