Họ tìm thấy nó vào một buổi sáng không có gì đặc biệt.
Asan đang theo dõi một con suối nhỏ chảy ngược chiều gió — điều không thể xảy ra với suối bình thường — và Tiểu Long đang ngửi không khí vì có gì đó mùi không đúng, không phải mùi xấu mà là mùi lạ, như kim loại nóng và ánh sáng và một thứ gì đó cậu không có từ nào để mô tả.
Con suối dẫn họ vào sau thác nước.
Sau thác nước là một cửa hang. Sau cửa hang là thứ chiếm trọn không gian của cả một lòng núi rỗng — to đến mức Tiểu Long ngẩng đầu nhìn lên không thấy trần, to đến mức tiếng bước chân của Asan vang vọng như tiếng trống.
Con tàu.
Không ai gọi nó là gì ngay — chỉ là cả hai đứng ở cửa hang và nhìn, trong một khoảng thời gian dài hơn bình thường, vì không có từ nào sẵn trong đầu để dán lên thứ đang đứng trước mặt.
Nó có hình dạng gần giống một con cá lớn — thân thuôn, đuôi xòe ra ở phía sau, đầu hơi tù và rộng. Làm bằng thứ kim loại màu xanh đậm không bị gỉ dù rõ ràng đã ở đây rất lâu. Trên thân có những hoa văn khắc vào — không phải trang trí mà trông như chữ viết của ai đó rất kiên nhẫn và rất chính xác.
"Cái này là gì?" Tiểu Long hỏi.
"Không biết." Asan đi vào gần hơn, tay chạm lên bề mặt kim loại. Nó ấm. Không phải ấm vì vừa phơi nắng — ấm từ bên trong, như thứ gì đó bên trong nó vẫn còn sống. "Nhưng nó chưa chết."
"Làm sao cậu biết?"
"Vì nó ấm."
Tiểu Long cũng chạm vào. Kim loại rung nhẹ dưới tay cậu — không phải rung theo nghĩa vật lý, mà theo nghĩa cậu cảm nhận được qua lớp vảy, như tiếng nhạc ở tần số thấp quá để nghe bằng tai.
Đôi cánh cậu phập phều.
"Cậu cảm thấy gì?" Asan hỏi.
"Nó đang thở." Tiểu Long nói, rồi thấy câu đó nghe lạ. "Không phải thở thật. Nhưng giống thở."
Họ đi vòng quanh con tàu mất gần một tiếng. Tìm thấy một cái cửa ở bên hông — không có tay cầm, không có bản lề, chỉ là một đường viền hình chữ nhật trên thân tàu. Asan dùng tay đẩy vào từng điểm trên đường viền đó cho đến khi một điểm phát ra tiếng click nhỏ và cánh cửa trượt vào trong.
Bên trong không tối — ánh sáng từ đâu đó trên trần phát ra, xanh nhạt và đều đặn, đủ để nhìn thấy hai hàng ghế dọc theo hai bên thân tàu, một khoang điều khiển ở phía trước với hàng chục đòn bẩy và mặt đồng hồ, và trên sàn — dấu chân.
Không phải dấu chân người. Bốn ngón, móng vuốt.
Tiểu Long nhìn xuống bàn chân mình. Nhìn lại dấu chân trên sàn.
Giống hệt.
"Asan." Cậu gọi khẽ.
Asan đang nhìn các đồng hồ, quay lại. Nhìn dấu chân. Nhìn Tiểu Long.
"Rồng." Asan nói.
"Ừ."
"Con tàu này của loài rồng."
"Chắc vậy."
Họ đứng im trong ánh sáng xanh nhạt bên trong con tàu nghìn tuổi, và không ai nói thêm gì vì không biết nói gì cho đúng.
Tiểu Long nhìn những dấu chân trên sàn — nhiều hơn một cái, ít nhất bốn hay năm bộ dấu chân khác nhau, kích cỡ khác nhau. Loài rồng đã ở đây. Đã ngồi trong những chiếc ghế này. Đã nhìn vào những mặt đồng hồ kia.
Đã đi đâu đó trên con tàu này.
Cậu đặt bàn chân lên một dấu chân trên sàn — vừa khít.
"Mình thử lên không?" Asan hỏi, giọng bình thản theo cái cách bình thản của người đang hỏi câu hỏi lớn nhất trong đời theo tông giọng của người hỏi hôm nay ăn gì.
Tiểu Long nhìn ra cửa tàu, nhìn hang núi bên ngoài, nhìn ánh sáng ban mai lọt vào từ phía thác nước.
Rồi nhìn lại khoang điều khiển.
"Cậu biết lái không?"
"Không."
"Tôi cũng không."
"Thì mình tìm hiểu." Asan đã ngồi xuống ghế trước khoang điều khiển, nhìn các đòn bẩy với vẻ mặt của người đang đọc một cuốn sách bằng ngôn ngữ chưa biết nhưng không vội. "Cậu ngồi xuống đi. Cánh cậu đang phập phều nhiều quá, trông căng thẳng lắm."
"Tôi không căng thẳng."
"Ừ."
Tiểu Long ngồi xuống ghế cạnh Asan.
Ngay khi cậu chạm vào ghế, khoang điều khiển phía trước sáng lên — không phải tất cả cùng lúc, mà từng mặt đồng hồ một, từ trái sang phải, như thứ gì đó vừa nhận ra có người đang ngồi ở đây.
Không phải người.
Rồng.
