Chương 2 · Vượt Qua Bầu Trời

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Mất ba ngày để hiểu đủ để không làm tàu nổ.

Đó là cách Asan mô tả quá trình học — không phải học hết, chỉ học đủ để không làm mọi thứ vỡ ra. Cậu ta ngồi trước khoang điều khiển từ sáng đến tối, chạm vào từng đòn bẩy theo từng thứ tự khác nhau, ghi chép cẩn thận những gì xảy ra sau mỗi lần thử. Khi một thứ gì đó phát ra tiếng kêu khó chịu hoặc sàn tàu rung mạnh hơn bình thường, cậu ghi vào sổ: "đừng làm cái này."

Tiểu Long phụ theo cách khác — cậu đặt tay lên thân tàu và lắng nghe. Không phải bằng tai mà bằng cái khả năng rồng mà cậu chưa có tên gọi — cảm nhận rung động, cảm nhận thứ gì đang chạy trong những ống dẫn kim loại bên trong thân tàu. Thứ đó không phải nước, không phải lửa, là thứ gì đó thứ ba mà cậu không biết là gì nhưng cảm giác quen.

Đêm thứ hai, cậu nói với Asan: "Tàu muốn lên."

Asan ngẩng đầu từ cuốn sổ ghi chép. "Cậu cảm nhận được à?"

"Giống như nó đang... nín thở. Chờ."

Asan nhìn khoang điều khiển, rồi nhìn ra cửa tàu hướng về phía thác nước. "Nếu nó lên trong hang núi này thì sẽ đâm vào đá."

"Tôi biết. Nên trước tiên cần mở mái hang."

"Mái hang không mở được."

"Mái hang sẽ mở được." Tiểu Long chỉ lên trần hang — nơi ánh sáng ban ngày không vào tới, tối đen. "Phía trên đó có một cái gì đó. Khi tôi đứng dưới này nhìn lên, tôi thấy viền kim loại."

Asan ngẩng đầu nhìn lên. Không thấy gì. "Mắt rồng nhìn rõ hơn."

"Rõ hơn nhiều."

Cơ chế mở mái hang là một cái đòn bẩy lớn ẩn trong tường hang, phủ rêu xanh dày đến mức trông như đá. Họ mất nửa ngày tìm và nửa buổi để kéo nó xuống — không phải vì nặng mà vì nó kẹt, và kẹt theo kiểu đã không được dùng trong một nghìn năm. Asan dùng dầu mỡ lấy từ một bình trong khoang tàu để tra vào các khớp. Tiểu Long dùng hơi ấm để làm giãn kim loại.

Khi đòn bẩy cuối cùng di chuyển, mái hang tách ra — từ từ, với tiếng đá cọ vào đá và tiếng kim loại nghìn tuổi di chuyển — và trên đầu họ hiện ra một khoảng trời.

Xanh. Có mây. Có một con chim diều hâu đang bay ngang qua đúng lúc đó và chắc cũng giật mình không kém.

"Xong." Asan phủi tay, nhìn lên khoảng trời mới mở. "Lên chưa?"

"Lên."

Họ quay vào tàu, đóng cửa. Bên trong, ánh sáng xanh nhạt đổi thành trắng hơn một chút — như tàu cũng biết. Asan ngồi vào ghế trước, Tiểu Long ngồi cạnh. Các mặt đồng hồ sáng đầy đủ, kim chỉ về những vạch số mà không ai hiểu là gì nhưng trông như đang ở vị trí đúng.

"Đòn bẩy giữa, kéo lên từ từ." Tiểu Long nói.

"Cậu đọc được bảng điều khiển à?"

"Không đọc được. Nhưng tôi cảm thấy cái nào."

Asan nhìn cậu một giây. Rồi kéo đòn bẩy giữa lên.

Con tàu rung. Không phải rung nhẹ — rung kiểu mặt đất đang tách ra dưới chân, rung kiểu mọi thứ đang quyết định xem có nên ở yên không. Asan bám chặt vào tay ghế. Tiểu Long bám chặt vào thành ghế.

Rồi con tàu nhấc lên.

Chậm lúc đầu — chậm và nặng nề như thứ gì đó đã nằm quá lâu và cần nhắc mình rằng mình có thể làm điều này. Ánh sáng từ khoảng trời trên mái hang đổ xuống khoang điều khiển, sáng dần, và cái hang núi bắt đầu thu nhỏ trong những ô cửa sổ hình bầu dục hai bên thân tàu.

Rồi họ vượt qua mái hang.

Bầu trời mở ra ở tất cả các phía.

Tiểu Long nhìn qua cửa sổ và thấy thứ mình chưa bao giờ thấy — không phải vì chưa nhìn lên bầu trời bao giờ, mà vì nhìn lên bầu trời từ dưới khác hoàn toàn với nhìn bầu trời từ trong bầu trời. Màu xanh không còn là một tấm phẳng nữa, nó có chiều sâu, có những tầng khác nhau, có mây bên dưới và mây bên trên và khoảng không trong suốt giữa chúng.

Con tàu lên nhanh hơn. Mây bắt đầu.

Đi qua mây không giống bất cứ thứ gì Tiểu Long tưởng tượng — ẩm và trắng và mờ, tầm nhìn biến mất hoàn toàn trong vài giây, rồi họ xuyên qua và bên trên mây là thứ không ai ở dưới mặt đất nhìn thấy được: mặt trên của những đám mây, trắng và phẳng và rộng đến tận chân trời theo mọi hướng, như một đại dương khổng lồ ai đó đặt nhầm lên cao.

Asan không nói gì. Tiểu Long cũng không.

Họ nhìn.

Tàu tiếp tục lên. Mây ở dưới thu nhỏ dần. Bầu trời xanh nhạt dần, nhạt hơn, rồi bắt đầu chuyển sang tím ở rìa ngoài. Nhiệt độ bên trong tàu không thay đổi — thứ gì đó trong thân tàu giữ ấm — nhưng bên ngoài cửa sổ Tiểu Long thấy lớp băng nhỏ bắt đầu hình thành trên viền cửa sổ.

Rồi màu tím chuyển sang đen.

Và trong bóng đen đó, những ngôi sao xuất hiện — không phải từ từ như buổi tối mà là đột ngột, hàng nghìn ngôi sao cùng lúc, nhiều hơn bất kỳ đêm nào trên mặt đất vì không có không khí để làm chúng nhòe đi.

Tiểu Long nhìn xuống qua cửa sổ phía dưới thân tàu.

Mặt đất — thứ cậu đã sống trên đó cả đời — là một vòng cung xanh và nâu và trắng uốn theo một đường cong nhẹ ở phía dưới, nhỏ hơn cậu nghĩ, nhỏ hơn nhiều.

"Asan." Cậu gọi khẽ.

"Tôi thấy." Asan đang nhìn qua cửa sổ phía mình, giọng khẽ theo kiểu của người đang cố giữ bình thường mà không hoàn toàn giữ được. "Nhìn nhỏ quá."

"Ừ."

"Tất cả những nơi mình đã đi — làng Phong Lĩnh, kinh đô, rừng tùng bách — đều ở đó. Trong cái vòng nhỏ đó."

Tiểu Long nhìn vòng cung xanh bên dưới. Đâu đó trong đó có con suối cậu lớn lên. Có bụi cây cậu ngủ trong bốn năm. Có bà gấu Nâu đang sống bên kia bờ sông.

"Mình sẽ về được không?" Cậu hỏi — không phải lo lắng, chỉ hỏi thật.

"Được." Asan nói, chắc chắn theo kiểu cậu ta hay chắc chắn dù không có bằng chứng. "Mình vừa học cách lên. Học cách xuống sẽ không khó hơn."

Con tàu tiếp tục đi về phía các ngôi sao, và mặt đất nhỏ dần phía sau.

Asan và Tiểu Long: Phía Sau Bầu Trời

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...