Chương 6 · Kẻ Nuốt Ánh Sáng

Người Sao Lạc già tặng họ một thứ trước khi đi — một viên đá nhỏ màu trắng đục, bằng đầu ngón tay, phát ra ánh sáng mờ không bao giờ tắt.

"Ánh sáng không đi vào vùng tối được." Ông ta nói. "Nhưng cái này không phải ánh sáng thường. Đây là ánh sáng đã được sao lưu lại từ một ngôi sao đã tắt từ nghìn năm trước — ánh sáng ký ức. Thứ đó không bị hút vào." Ông ta đưa viên đá cho Tiểu Long. "Khi cậu cần nhìn thấy thứ gì đó trong bóng tối, cầm viên đá này."

Vùng tối hiện ra trước mắt họ ba ngày sau khi rời tinh vân.

Nhìn từ xa, nó trông không đáng sợ — chỉ là một vùng không gian tối hơn những vùng xung quanh, như đám mây che khuất ngôi sao phía sau. Nhưng khi con tàu đến gần hơn, tối hơn, Tiểu Long bắt đầu nhận ra rằng "tối hơn" không phải mô tả đúng.

Ở đây không phải tối theo nghĩa không có ánh sáng — ánh sáng vẫn phát ra từ những ngôi sao bên ngoài. Ở đây tối theo nghĩa ánh sáng đến nhưng biến mất, như bị nuốt trước khi kịp chiếu vào bất cứ thứ gì.

"Đồng hồ trong tàu chạy chậm hơn." Asan quan sát.

"Cậu để ý được cái đó à?"

"Kim giờ trước chuyển trong sáu nhịp tim tôi. Bây giờ cần tám nhịp." Asan nhìn Tiểu Long. "Thời gian chạy chậm hơn ở đây."

Tiểu Long cảm nhận điều đó sau khi Asan nói — không phải cảm nhận thời gian chậm, mà cảm nhận không gian nặng hơn, đặc hơn, như không khí trước cơn mưa lớn nhưng theo một chiều khác hoàn toàn.

Con tàu bắt đầu chống lại — không phải máy móc trục trặc, mà là thứ gì đó bên ngoài đang kéo ngược lại hướng họ đi. Asan điều chỉnh, tăng thêm lực đẩy theo những gì cậu đã học trong ba tháng lái con tàu này. Tiểu Long đặt tay lên thân tàu và truyền hơi ấm vào — không hiểu tại sao làm vậy nhưng làm, và tàu phản hồi bằng cách rung động ổn định hơn.

"Tàu khoẻ không?" Asan hỏi không rời mắt khỏi khoang điều khiển.

"Tàu ổn." Tiểu Long nói. "Nhưng cần thêm lực."

"Tôi biết. Tôi đang xử lý."

Họ đi vào sâu hơn.

Ánh sáng từ bên ngoài mờ dần. Bên trong tàu, ánh sáng xanh nhạt vẫn còn — nó phát ra từ chính tàu, không phụ thuộc vào bên ngoài. Nhưng qua cửa sổ, bóng tối dày đặc đến mức không còn thấy được các ngôi sao phía sau nữa.

Tiểu Long lấy viên đá ánh sáng ký ức ra.

Nó sáng lên — mờ nhạt nhưng rõ ràng, và ánh sáng đó không bị nuốt đi. Cậu cầm nó gần cửa sổ, và trong vòng sáng nhỏ của nó, cậu thấy được thứ mà bóng tối đang che khuất.

"Asan. Lại đây."

Asan đặt tàu vào chế độ giữ hướng tự động, đến cạnh Tiểu Long.

Trong ánh sáng ký ức từ viên đá, qua cửa sổ, họ thấy: không phải trống rỗng. Trong bóng tối của vùng này có những thứ đang di chuyển — những dạng lớn, không có hình dạng rõ ràng, trôi chậm trong bóng tối như cá dưới đáy biển sâu.

"Cái đó là gì?" Asan hỏi khẽ.

Tiểu Long nhìn những dạng đó. Cậu không có câu trả lời. Nhưng khi cậu nhìn thêm, nhận ra rằng những dạng đó không nguy hiểm — không phải theo nghĩa cậu cảm nhận không nguy hiểm, mà theo nghĩa chúng không để ý đến tàu. Chúng đang làm gì đó riêng, trôi chậm theo những đường cong vô hình, như những sinh vật sống theo nhịp riêng của mình mà nhịp đó quá chậm để con người hay rồng nhận ra.

"Chúng sống ở đây." Tiểu Long nói.

"Trong bóng tối?"

"Bóng tối là nhà của chúng." Cậu nhìn theo một dạng lớn đang trôi ngang qua cửa sổ — nó không để ý đến họ, không phản ứng với ánh sáng từ viên đá. "Chúng không nuốt ánh sáng để ác. Chúng nuốt ánh sáng vì đó là cách chúng... thở."

Asan im lặng một lúc.

"Giống như chúng ta thở không khí."

"Ừ."

"Vậy vùng tối này không phải do kẻ xấu tạo ra."

"Không." Tiểu Long nhìn những dạng trôi chậm trong bóng tối. "Đây là nơi những thứ đó sống. Như rừng là nơi tôi sống. Vấn đề không phải là vùng tối này — vấn đề là nó đang lớn dần. Và lớn dần không phải tự nhiên."

"Có gì đó đang làm nó lớn hơn."

"Ở trung tâm." Tiểu Long nhìn về phía trước, nơi bóng tối dày đặc nhất. "Mình phải đến đó."

Họ đi tiếp vào trung tâm, và những dạng sống trong bóng tối trôi qua hai bên như những con cá không biết có con tàu nhỏ đang đi giữa chúng.

Asan và Tiểu Long: Phía Sau Bầu Trời

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn