Chương 5 · Thành Phố Trên Mây Sao

Người Canh dẫn họ đến đó sau khi họ rời hành tinh gương — không nói gì, chỉ di chuyển về một hướng và dừng lại khi con tàu không theo kịp để chờ, kiểu dẫn đường của thứ gì đó đã quen với việc chờ đợi.

Tinh vân nhìn từ xa như đám khói màu — đỏ và tím và cam, cuộn vào nhau không theo quy luật nào mà mắt người nhận ra được. Nhưng khi con tàu đi vào trong, "khói" đó hoá ra là thứ gì đó có kết cấu — những luồng khí dày đặc, ấm hơn không gian bên ngoài, và trong đó có ánh sáng không phải từ sao mà từ bên trong chính những luồng khí đó.

Và trong đó có nhà.

Không phải nhà theo nghĩa mặt đất — không có tường cứng, không có mái che. Nhưng những khối cấu trúc lơ lửng trong tinh vân, làm bằng thứ vật liệu Tiểu Long không nhận ra, kết nối với nhau bằng những cầu trong suốt như thuỷ tinh, với ánh sáng chạy trong đó như mạch máu chạy trong cơ thể sống.

"Có người sống trong đó." Asan nói, mặt dán vào cửa sổ.

"Nhiều người." Tiểu Long cảm nhận rung động từ bên trong tinh vân — không phải của các ngôi sao mà của sinh vật sống, nhiều thứ rung động cùng lúc theo nhiều tần số khác nhau.

Người Canh dừng lại ở rìa tinh vân, không đi vào.

*Ta không vào được.* Giọng nói không bằng tai vang lên trong đầu Tiểu Long. *Các ngươi vào được. Hỏi về Kẻ Nuốt Ánh Sáng. Họ biết.*

"Kẻ Nuốt Ánh Sáng là gì?" Asan hỏi.

Nhưng Người Canh đã lùi ra xa hơn, hai điểm mắt sáng mờ dần trong bóng tối giữa các ngôi sao.

"Hữu ích như cũ." Asan thở dài, rồi nhìn vào tinh vân. "Vào thôi."

Cư dân của tinh vân — họ tự gọi mình là Sao Lạc, Tiểu Long dịch ra từ rung động ngôn ngữ của họ — là những sinh vật trông gần giống người nhưng không hoàn toàn: da phát sáng nhẹ theo màu của luồng khí tinh vân gần nhất, mắt không có lòng trắng, chỉ là hai vùng màu tối như bầu trời đêm. Họ cao hơn người trên mặt đất, di chuyển bằng cách lướt nhẹ hơn là bước đi.

Họ nhìn Asan với sự tò mò dè dặt.

Họ nhìn Tiểu Long với thứ gì đó khác.

"Rồng." Một trong số họ — già hơn những người kia, da sáng nhất trong nhóm, có những vệt sáng trắng chạy dọc theo cánh tay như sẹo — bước ra phía trước. Giọng nói của họ là âm thanh thật, không phải rung động, nhưng phát âm theo cách khác với tiếng người trên mặt đất — chậm hơn, rõ hơn từng âm tiết. "Lâu lắm không thấy rồng đến đây."

"Ngài biết loài rồng của tôi?" Tiểu Long hỏi.

"Biết." Người Sao Lạc già dẫn họ vào bên trong — qua những cầu trong suốt, qua những không gian mở nơi trẻ con Sao Lạc đang chơi với những quả cầu ánh sáng. "Loài rồng hay đến đây nghỉ trên đường ra trung tâm. Từ rất lâu trước."

"Họ đi trung tâm để làm gì?" Asan hỏi.

"Điều đó mỗi con rồng tự biết." Người già nói. "Chúng ta không biết. Chỉ biết rằng tất cả rồng đều đến đây một lần, rồi đi tiếp."

Họ được dẫn vào một căn phòng rộng hơn các phòng khác — không có vật nội thất theo nghĩa bình thường, chỉ có những bề mặt phát sáng nhẹ mà khi Tiểu Long chạm vào thì ấm và hơi mềm, như chạm vào ánh sáng đặc lại.

"Về Kẻ Nuốt Ánh Sáng." Asan ngồi xuống, thẳng vào vấn đề theo kiểu cậu ta hay làm. "Người Canh bảo chúng tôi hỏi các ngài."

Người già Sao Lạc dừng lại. Thứ gì đó thay đổi trên khuôn mặt ông ta — không hẳn là sợ hãi, gần với lo lắng hơn.

"Các ngươi thấy nó rồi à?"

"Chúng tôi chưa thấy." Asan nói. "Nhưng có vẻ chúng tôi cần biết."

Người già ngồi xuống, những vệt sáng trắng trên cánh tay ông ta sáng lên và tắt đi theo nhịp thở.

"Kẻ Nuốt Ánh Sáng không phải sinh vật." Ông ta bắt đầu. "Là một vùng. Một vùng trong không gian nơi ánh sáng đi vào nhưng không ra. Nó đang lớn dần — chậm, nhưng lớn dần. Ngôi sao gần nhất với vùng đó đã mờ đi trong trăm năm qua. Ngôi sao thứ hai bắt đầu mờ mười năm trước."

"Như hút ánh sáng vào." Asan nói.

"Đúng vậy. Và ở trung tâm của vùng đó—" Ông ta dừng lại.

"Cái gì?" Tiểu Long hỏi.

"Ở trung tâm của vùng đó, theo những gì chúng ta đo được, có một nguồn rung động rất lớn." Người già nhìn Tiểu Long. "Rung động theo tần số mà chúng ta chỉ từng nghe một lần trước đây. Khi loài rồng còn đến đây thường xuyên."

Tiểu Long hiểu ý nghĩa của câu đó trước khi ông ta nói ra.

"Rồng." Tiểu Long nói khẽ.

"Có thứ gì đó ở trung tâm vùng tối đó liên quan đến loài rồng." Ông ta gật. "Chúng ta không biết là gì. Chúng ta không vào được. Nhưng khi cậu bước vào đây—" ông nhìn Tiểu Long — "lần đầu tiên sau rất lâu, rung động đó mạnh lên. Như thể nó nhận ra cậu."

Tiểu Long không nói gì.

Asan nhìn cậu. "Cậu cảm thấy gì không?"

Tiểu Long nhắm mắt lại. Lắng nghe theo cái cách cậu hay làm.

Ở đâu đó rất xa, theo một hướng mà cậu không có tên gọi nhưng cơ thể cậu biết — có một rung động. Mờ nhạt, như tiếng ai đó gọi từ rất xa. Nhưng khi cậu tập trung, nó rõ hơn một chút.

Không phải giọng nói.

Nhịp thở.

Nhiều nhịp thở.

"Tôi nghe thấy." Cậu mở mắt ra. "Mình phải đến đó."

Asan không hỏi thêm. Cậu ta đã đứng dậy.

Asan và Tiểu Long: Phía Sau Bầu Trời

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn