Thẩm Dao gửi nhầm một file tên là `Review_Luc_Canh_Tham_Khong_Gui.docx` vào nhóm họp cấp cao lúc 8 giờ 59 phút.
Cuộc họp bắt đầu lúc 9 giờ.
Đời người có những khoảnh khắc người ta muốn quay về quá khứ. Không phải để sửa sai lớn lao gì. Chỉ để bẻ gãy ngón tay vừa nhấn Enter.
Trong phòng họp tầng 17, mười hai quản lý cấp cao đồng loạt nhìn màn hình. File được mở trên máy chiếu. Dòng đầu tiên hiện ra rất rõ:
`Đối tượng review: Lục Cảnh Thâm. Chức vụ: Sếp. Mức độ khó giao tiếp: tương đương máy lạnh trung tâm có cổ phần trong mùa đông.`
Không khí chết trong ba giây.
Ba giây đó dài hơn cả phần trình bày ngân sách quý trước của phòng tài chính. Một người ho nhẹ. Một người cúi xuống uống nước từ chiếc cốc không có nước. Trưởng phòng pháp chế nhìn trần nhà như đang tìm điều khoản cứu người.
Lục Cảnh Thâm ngồi đầu bàn, áo sơ mi trắng phẳng đến mức khiến nhân viên nhân sự muốn tự kiểm điểm. Anh không giận. Ít nhất là mặt anh không giận. Gương mặt ấy vốn được thiết kế để che giấu cảm xúc, giống như hợp đồng lao động che giấu dòng chữ "bạn sẽ tăng ca".
Anh nhìn Thẩm Dao.
"Cô Thẩm." Giọng anh rất bình tĩnh. "File này thuộc phần nào của đề án tái định vị thương hiệu?"
Thẩm Dao đứng cạnh màn hình, tay vẫn cầm bút laser. Cô đã từng xử lý khủng hoảng truyền thông, từng viết thông cáo cho một sản phẩm lỗi, từng trả lời câu hỏi của nhà đầu tư vào lúc nửa đêm. Nhưng chưa từng phải giải thích vì sao mình gọi sếp là "đẹp trai có hại cho năng suất".
Cô hít vào.
"Phần nghiên cứu chân dung lãnh đạo, thưa Lục tổng."
Cả phòng họp nín thở. Tần Mặc ở cuối bàn cúi đầu, vai run nhẹ. Người không biết tưởng anh cảm động. Người biết thì hiểu anh đang nhịn cười bằng toàn bộ bảo hiểm xã hội của mình.
Lục Cảnh Thâm tựa lưng vào ghế.
"Tiếp tục."
"Dạ?"
"Tôi muốn nghe nghiên cứu."
Thẩm Dao nhìn anh. Anh cũng nhìn cô. Ánh mắt anh không có sát khí, nhưng có một loại kiên nhẫn đáng sợ. Kiểu kiên nhẫn của người đã xem hết báo cáo 128 trang và phát hiện trang 7 sai dấu phẩy.
Thẩm Dao bấm sang trang tiếp theo.
`Ưu điểm: ra quyết định nhanh, nhớ số liệu tốt, mặt đẹp.`
`Nhược điểm: ra quyết định quá nhanh, nhớ cả lỗi người khác, mặt vẫn đẹp nên khó mắng.`
Phòng họp bắt đầu có âm thanh kỳ lạ. Chủ yếu là tiếng người lớn cố làm người lớn.
Lục Cảnh Thâm gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
"Mặt đẹp là yếu tố thương hiệu?"
"Là yếu tố nhận diện phụ." Thẩm Dao nói xong mới thấy mình rất có tài tự đào hố. "Không khuyến nghị dùng làm định vị chính."
"Vì sao?"
"Vì dễ gây hiểu lầm rằng công ty chúng ta chỉ có vẻ ngoài."
"Cô đang nói tôi rỗng bên trong?"
"Không, tôi đang nói thị trường dễ hiểu lầm."
Lục Cảnh Thâm im lặng một lúc. Rồi anh khép laptop.
"Tốt. Sau cuộc họp, cô gửi bản đầy đủ cho tôi."
Thẩm Dao thấy đầu mình vang lên tiếng chuông báo tử rất văn minh.
Hạ Vũ Vi ngồi bên phải bàn khẽ nhếch môi. Cô ta mặc bộ vest xanh nhạt, mùi nước hoa dịu như một lời xin lỗi chưa từng thật lòng. "Lục tổng, chuyện gửi nhầm tài liệu nội bộ trong cuộc họp cấp cao có thể ảnh hưởng tính chuyên nghiệp của dự án. Tôi đề nghị thay người phụ trách."
Câu nói rơi xuống rất đúng lúc. Đúng đến mức giống như đã được tập trước.
Thẩm Dao liếc cô ta.
Lục Cảnh Thâm hỏi: "Cô Hạ có phương án thay thế?"
"Tôi có thể tiếp quản."
Tần Mặc ngẩng đầu. "Nhanh vậy? Cô Hạ đúng là người có tinh thần chuẩn bị cho tai nạn của người khác."
Hạ Vũ Vi cười nhạt. "Tôi chỉ đặt lợi ích công ty lên trước."
Lục Cảnh Thâm không đáp. Anh quay sang Thẩm Dao.
"Cô Thẩm, cô có mười phút để chứng minh file gửi nhầm này có giá trị hơn một lỗi hành chính."
Thẩm Dao nhìn màn hình, nhìn các khuôn mặt đang chờ cô ngã, rồi nhìn Lục Cảnh Thâm. Anh không cứu cô. Anh cũng không đẩy cô xuống.
Anh đưa cô một cây gậy. Còn leo hay không là chuyện của cô.
Thẩm Dao bấm đến trang cuối cùng.
`Kết luận: Một thương hiệu giống Lục Cảnh Thâm sẽ khiến khách hàng tin, nhưng không khiến họ yêu. Muốn được yêu, thương hiệu phải biết hạ giọng trước khi người khác bỏ đi.`
Phòng họp yên lặng.
Lần này không phải vì ngại.
Thẩm Dao đặt bút laser xuống. "Đề án của tôi không phải làm Vân Lĩnh trông sang hơn. Vân Lĩnh đã sang đến mức hơi khó gần. Tôi muốn làm nó đáng tin mà vẫn có hơi người. Chúng ta không thiếu năng lực. Chúng ta thiếu một câu nói khiến khách hàng cảm thấy mình không đang giao dịch với tường kính."
Lục Cảnh Thâm nhìn cô thật lâu.
"Đề án giữ nguyên. Cô Thẩm tiếp tục phụ trách."
Hạ Vũ Vi siết tay.
Cuộc họp kết thúc lúc 10 giờ 12 phút. Thẩm Dao ra khỏi phòng, sống lưng vẫn thẳng. Chỉ có lòng tự trọng đang nằm úp mặt đâu đó trên thảm.
Điện thoại cô rung.
Tin nhắn từ Lục Cảnh Thâm:
`Bản đầy đủ. Trước 18:00.`
Ba giây sau, thêm một tin:
`Không cần xóa phần mặt đẹp.`
Thẩm Dao nhìn màn hình.
Cô bỗng cảm thấy nguy hiểm không nằm ở việc sếp đọc được file review.
Nguy hiểm là hình như anh đọc rất kỹ.
Tan họp, Thẩm Dao không về bàn ngay. Cô đứng trong pantry rửa chiếc cốc đã sạch từ ba phút trước, cố nhớ lại từng động tác trước lúc file được gửi đi. Máy cô đặt chế độ khóa sau một phút. Mật khẩu không dễ đoán. Vậy mà file vẫn bay vào nhóm cấp cao đúng giây cả phòng vừa ngồi xuống. Tai nạn có thể xảy ra. Tai nạn biết chọn giờ đẹp như thế thì hơi có nghề.
Tần Mặc bước vào, tay cầm gói bánh quy của phòng hành chính. Anh nhìn sắc mặt cô, rất tự giác xé gói bánh đưa sang. "Ăn đi. Người vừa sống sót qua máy chiếu cần đường." Thẩm Dao nhận một cái. "Anh cười đủ chưa?" "Chưa, nhưng tôi có đạo đức nghề nghiệp nên cười nội bộ." Cô cắn bánh, khô đến mức như đang nhai biên bản họp. Đúng là phòng hành chính, ngay cả đồ ăn vặt cũng mang tinh thần tiết kiệm.
Ở đầu kia tầng 17, Hạ Vũ Vi đang nói chuyện với trưởng phòng nhân sự. Giọng cô ta rất nhỏ, nụ cười vừa đủ mềm. Thẩm Dao không nghe rõ, chỉ thấy ánh mắt đối phương liếc về phía mình hai lần. Hai lần là nhiều. Một lần có thể tò mò, hai lần thường là nội dung đã có tiêu đề.
Lục Cảnh Thâm gửi thêm một tin nhắn lúc 10 giờ 27: `Đừng xóa log máy tính.` Thẩm Dao nhìn màn hình, ngón tay dừng lại. Anh cũng nghĩ file gửi nhầm có vấn đề. Điều đó làm cô bớt cô độc, đồng thời bực mình. Cô vốn không thích người khác đoán đúng suy nghĩ của mình, nhất là người vừa bị cô công khai review là "khó giao tiếp".
Buổi chiều, khi mọi người giả vờ quên tai nạn sáng nay, Thẩm Dao mở bản nháp gốc. Có một chi tiết nhỏ khiến cô cau mày: file đã được lưu lần cuối lúc 8 giờ 58, nhưng cô nhớ mình rời bàn từ 8 giờ 55 để đi lấy nước. Cô không lập tức kết luận. Người làm nội dung giỏi không được yêu câu chữ của mình quá sớm. Người điều tra nghiệp dư càng không được yêu nghi ngờ của mình quá nhanh.
Cô viết vào giấy nhớ: "Ai biết máy mình không khóa?" Sau đó xé đi. Viết ra là một cách làm đầu óc rõ hơn, nhưng để giấy nhớ trên bàn ở Vân Lĩnh chẳng khác nào treo bảng "mời đọc". Công ty này có quá nhiều người lịch sự, và người lịch sự thường đọc bí mật của người khác bằng vẻ mặt rất có giáo dục.
