Chương 2 · Người Đàn Ông Không Biết Đùa

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Thẩm Dao dành cả buổi chiều sửa file review thành đề án thương hiệu.

Nói là sửa, thật ra giống cải tạo hiện trường vụ án. Cô xóa bớt những câu như "Lục tổng bước vào phòng làm nhiệt độ giảm hai độ" và thay bằng "lãnh đạo có hình ảnh nhất quán, tạo cảm giác kỷ luật". Cùng một ý, chỉ khác nhau ở chỗ cái trước dễ bị trừ lương, cái sau có thể xin thêm ngân sách.

Đến 17 giờ 58, cô gửi file.

17 giờ 59, Lục Cảnh Thâm gọi cô vào phòng.

Phòng tổng giám đốc ở cuối hành lang, cửa kính mờ, bên trong luôn có mùi cà phê đen và tài liệu mới in. Thẩm Dao từng nói nơi này giống phòng phỏng vấn của một bộ phim tội phạm. Sau hôm nay, cô quyết định không nói những câu có khả năng thành chứng cứ nữa.

Lục Cảnh Thâm đang xem file. Anh không ngẩng đầu.

"Cô viết tôi 'không biết đùa'."

"Tôi đã sửa thành 'phong cách giao tiếp tiết chế'."

"Trong bản nháp."

Thẩm Dao cười công nghiệp. "Bản nháp không đại diện quan điểm cuối cùng."

"Nhưng đại diện quan điểm thật."

Cô nghẹn.

Anh xoay màn hình về phía cô. Trên đó là phần ghi chú cô quên xóa: `Nếu Lục tổng là người phát ngôn, cần chuẩn bị phụ đề cảm xúc cho khán giả phổ thông.`

Thẩm Dao nhìn dòng chữ, rồi nhìn anh.

"Thưa Lục tổng, tôi có thể giải thích."

"Tôi đang nghe."

"Ý tôi là ngài có phong cách biểu đạt cô đọng."

"Cô đọng đến mức cần phụ đề?"

"Đó là phép phóng đại nghệ thuật."

Lục Cảnh Thâm nhìn cô. Khóe môi anh hơi động. Rất nhẹ. Nhẹ đến mức nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ tưởng ánh đèn bị lỗi.

"Cô Thẩm, tôi không biết đùa, nhưng tôi biết đọc."

Thẩm Dao cảm thấy câu này nghe còn đáng sợ hơn cả khi anh giận.

Anh đóng file. "Tối nay có buổi gặp với đối tác bên Nam Khải. Cô đi cùng tôi."

"Tôi là trưởng nhóm nội dung, không phải trợ lý đối ngoại."

"Đề án của cô cần nghe phản ứng thật từ khách hàng thật."

Lý do hợp lý. Rất phiền khi sếp phiền mà vẫn hợp lý.

Tối đó, tại nhà hàng tầng 39, Thẩm Dao gặp Trần Dụ, giám đốc marketing của Nam Khải. Người này cười rất sáng, nói chuyện rất mềm, và mỗi câu đều có móc. Anh ta khen đề án của cô "có cá tính", rồi hỏi liệu Vân Lĩnh có dám rời bỏ hình ảnh cao cấp lâu năm để gần gũi hơn không.

Thẩm Dao đáp: "Gần gũi không có nghĩa là hạ giá. Một người biết nói cảm ơn không vì thế mà mất bằng cấp."

Trần Dụ bật cười. "Cô Thẩm thú vị thật."

Lục Cảnh Thâm đặt ly nước xuống.

"Cô ấy không phải sản phẩm giải trí của anh."

Bàn ăn im một nhịp.

Thẩm Dao quay sang nhìn anh. Câu bênh vực ấy đến quá đột ngột, giống một chiếc ô mở ra trước khi cô nhận ra trời mưa.

Trần Dụ vẫn cười. "Lục tổng bảo vệ cấp dưới kỹ quá."

"Bảo vệ chất lượng dự án."

Thẩm Dao cúi đầu ăn một miếng rau, cố không cười. Người đàn ông này đúng là không biết đùa. Nhưng biết làm người ta đỡ khó chịu.

Khi buổi gặp kết thúc, Trần Dụ bắt tay cô lâu hơn cần thiết. Lục Cảnh Thâm nhìn đồng hồ.

"Cô Thẩm còn phải về sửa đề án."

Thẩm Dao: "..."

Cảm động vừa nảy mầm đã bị deadline giẫm một chân.

Trên xe về công ty, cô hỏi: "Lục tổng, lúc nãy ngài giúp tôi?"

Anh nhìn ra cửa sổ. "Tôi không thích đối tác đánh giá nhân viên của tôi bằng giọng đó."

"Nhân viên của ngài?"

"Cô nhận lương từ Vân Lĩnh."

"À."

Trong xe yên lặng. Đèn đường trôi qua mặt kính như những dấu phẩy vàng.

Một lúc sau, Lục Cảnh Thâm nói: "Câu gần gũi không phải hạ giá, giữ lại."

Thẩm Dao hơi bất ngờ. "Ngài nhớ?"

"Tôi nhớ những câu có ích."

Cô quay mặt đi, khóe miệng không tự chủ cong lên.

Điện thoại cô rung. Một email ẩn danh vừa đến:

`Cẩn thận Hạ Vũ Vi. File sáng nay không phải cô tự gửi nhầm.`

Thẩm Dao nhìn dòng chữ.

Trong lòng cô, tiếng cười vừa tắt rất nhanh.

Bản đầy đủ cô gửi cho Lục Cảnh Thâm thật ra đã được làm sạch đến mức gần như có thể đem đi thờ trong phòng thương hiệu. Những câu đâm chọc bị đổi thành thuật ngữ, những nhận xét quá thật được gói trong biểu đồ. Nhưng Thẩm Dao biết anh đã thấy bản nháp. Một khi người ta đã thấy bạn mặc đồ ngủ ra nhận hàng, việc xuất hiện trong vest hôm sau không còn cứu được hình tượng.

Trong phòng anh, điều hòa chạy rất êm. Trên bàn có hai chồng tài liệu, một chồng ngay ngắn, một chồng còn ngay ngắn hơn. Thẩm Dao nhìn chúng và hiểu vì sao nhân viên đồn Lục Cảnh Thâm không cần ngủ, chỉ cần sạc pin. Anh đọc đến đâu gạch đến đó, nét bút thẳng như thể cả dấu gạch cũng phải đạt KPI.

Buổi gặp Nam Khải không giống một bữa ăn. Nó giống cuộc thi xem ai có thể mỉm cười lâu nhất mà không để lộ răng nanh. Trần Dụ khen cô ba lần, mỗi lần đều kèm một câu hỏi khiến người nghe phải chọn giữa tự vệ và tự hạ thấp mình. Thẩm Dao đáp vừa đủ, không sắc quá để thành gây hấn, không mềm quá để thành dễ nuốt.

Khi Lục Cảnh Thâm nói "cô ấy không phải sản phẩm giải trí của anh", Thẩm Dao thật sự khựng lại. Câu đó không ngọt. Nó thậm chí còn hơi thiếu kỹ thuật xã giao. Nhưng nó đứng đúng chỗ. Một câu nói đứng đúng chỗ có sức mạnh hơn mười lời an ủi đứng sau lưng.

Trên xe về, cô nhớ lại ánh mắt Trần Dụ. Anh ta nhìn cô như nhìn một khe hở trên bức tường Vân Lĩnh. Không phải vì cô yếu, mà vì cô mới. Người mới thường có nhiều góc chưa được bảo vệ. Thẩm Dao không thích cảm giác bị xem là lối vào.

Email ẩn danh đến lúc cô vừa tháo giày cao gót dưới gầm bàn. Dòng chữ ngắn đến mức không giống đe dọa, mà giống một người bận rộn tiện tay cứu mạng. Cô đọc lại ba lần, rồi chụp màn hình. Nếu có ai đó muốn cô nhìn về phía Hạ Vũ Vi, cô sẽ nhìn. Nhưng nhìn không có nghĩa là tin ngay. Trên đời này, mồi câu cũng thường được viết rất chân thành.

Bản Đề Xuất Yêu Đương Tầng 17

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...