Chương 11 · Cuộc Họp Hội Đồng

Cuộc họp hội đồng diễn ra lúc 9 giờ sáng thứ Sáu.

Thẩm Dao không có ghế trong phòng. Cô đứng ở phòng kỹ thuật, theo dõi qua màn hình cùng Tần Mặc và pháp chế. Trên bàn trước mặt họ là bản sao thẻ nhớ, ghi âm, log truy cập và một bình cà phê mà Tần Mặc gọi là "đạn dược văn minh".

Trong phòng họp, Lục Hoài An vẫn cười. Lục Cảnh Thâm vẫn lạnh. Hai người ngồi đối diện, giống một ván cờ mà quân tốt đều mặc vest.

Lục Hoài An mở lời: "Cảnh Thâm, nghe nói cháu muốn bàn về rủi ro dữ liệu?"

"Không phải rủi ro. Là vi phạm."

Màn hình bật lên. Log truy cập hiện rõ các lần tài liệu dự án bị tải xuống từ tài khoản Hạ Vũ Vi, sau đó chuyển qua một máy chủ trung gian. Tần Mặc giải thích qua tai nghe cho pháp chế. Thẩm Dao nhìn những dòng số liệu, nhớ đến bao đêm đội cô sửa từng câu chữ. Hóa ra có người bán cả công sức ấy bằng vài cú nhấp chuột.

Một thành viên hội đồng hỏi: "Liên quan gì đến ông Lục?"

Lục Cảnh Thâm phát đoạn ghi âm.

Giọng Trần Dụ vang lên: "Chú Lục, nếu chiến dịch Vân Lĩnh thất bại, vòng gọi vốn sẽ bị ép lại."

Giọng Lục Hoài An đáp: "Tôi không cần nó thất bại hoàn toàn. Chỉ cần Cảnh Thâm mất quyền kiểm soát."

Phòng họp chết lặng.

Lục Hoài An không đổi sắc mặt. Người từng trải đúng là có bản lĩnh. Bị bắt quả tang vẫn trông như đang đánh giá chất lượng trà.

"Ghi âm có thể bị cắt ghép." Ông nói.

Lục Cảnh Thâm gật đầu. "Vì vậy tôi đã mời bên giám định độc lập."

Cửa mở. Đại diện công ty kiểm toán bước vào. Sau họ là cảnh sát kinh tế.

Tần Mặc huýt sáo nhỏ. "Đẹp. Rất gọn."

Thẩm Dao nhìn Lục Cảnh Thâm trên màn hình. Anh không thắng bằng giận dữ. Anh thắng bằng chuẩn bị. Đúng là người đàn ông biến quan tâm thành quy trình, và biến phản công thành hồ sơ đóng dấu.

Lục Hoài An cuối cùng nhìn thẳng vào anh. "Cháu vì một chiến dịch mà đưa chú ruột vào đường cùng?"

Lục Cảnh Thâm đáp: "Chú vì quyền lực mà đẩy công ty vào rủi ro."

"Công ty này là của nhà họ Lục."

"Công ty này là của tất cả những người đang làm việc để nó không sụp."

Thẩm Dao nghe câu đó, lòng bỗng nóng lên.

Cuộc họp kéo dài hai tiếng. Lục Hoài An bị đình chỉ quyền biểu quyết. Trần Dụ bị điều tra liên quan đến cạnh tranh bất chính. Hạ Vũ Vi trở thành nhân chứng, vẫn phải chịu trách nhiệm cho phần của mình.

Khi Lục Cảnh Thâm bước ra khỏi phòng họp, Thẩm Dao đang đứng ngoài hành lang.

Anh dừng lại trước mặt cô.

"Xong rồi."

Cô nhìn anh. "Chưa. Chiến dịch ra mắt tuần sau."

Anh im lặng một giây, rồi bật cười.

"Cô đúng là rất phá hỏng cảm xúc."

"Tôi học từ ngài."

Hành lang đông người. Không ai nói thêm gì. Nhưng khi đi ngang cô, tay anh khẽ chạm vào tay cô. Rất nhanh. Rất nhẹ.

Không đủ để thành bằng chứng.

Nhưng đủ để thành vấn đề.

Phòng kỹ thuật trong ngày họp hội đồng nóng hơn bình thường. Không phải vì điều hòa hỏng, mà vì ai cũng biết nếu một đoạn ghi âm lỗi, một đường truyền đứng, một file mở không lên, toàn bộ công sức sẽ rơi vào khoảng im lặng rất đắt. Tần Mặc mang cà phê vào như mang vật tư chiến lược.

Lục Cảnh Thâm trên màn hình trông bình tĩnh đến mức tàn nhẫn. Thẩm Dao biết anh không bình tĩnh thật. Bình tĩnh thật không cần siết ngón tay dưới bàn. Nhưng anh đã học cách để cơn giận không cầm lái. Điều đó quan trọng hơn vẻ lạnh lùng anh vẫn bị người ta gán cho.

Đoạn ghi âm vang lên, từng chữ rơi xuống bàn hội đồng. Không ai chen ngang. Những người từng nói nhiều nhất thường im lặng nhanh nhất khi chứng cứ biết nói. Lục Hoài An vẫn giữ nụ cười, nhưng khóe mắt đã cứng. Đó là vết nứt đầu tiên trên chiếc mặt nạ rất đắt tiền.

Đại diện kiểm toán bước vào đúng lúc, không sớm không muộn. Thẩm Dao đoán đây là nhịp Lục Cảnh Thâm đã tính. Anh không thích thắng bằng tiếng vỗ tay. Anh thích thắng bằng trình tự khiến người khác không còn cửa nói "chưa đủ căn cứ". Đúng là người đàn ông có thể biến báo thù thành hồ sơ đính kèm.

Câu "công ty này là của tất cả những người đang làm việc để nó không sụp" khiến Thẩm Dao đứng yên. Nó không được viết trong đề án. Không thuộc kịch bản. Chính vì vậy nó thật. Cô chợt thấy Lục Cảnh Thâm không chỉ bảo vệ ghế của mình. Anh đang cố trả nợ cho những người từng bị các quyết định trên cao nghiền qua mà không được gọi tên.

Sau cuộc họp, cái chạm tay ở hành lang rất nhanh. Nếu camera quay lại, pháp chế cũng khó kết luận. Nhưng Thẩm Dao biết có những thứ không cần bằng chứng công khai để tồn tại. Cô rút tay trước. Không phải vì né, mà vì họ vẫn đang ở giữa hành lang đầy người và cô chưa muốn tình cảm của mình trở thành phụ lục của biên bản hội đồng.

Bản Đề Xuất Yêu Đương Tầng 17

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn