Chương 12 · Khoảng Cách Một Bàn Làm Việc

Sau cuộc họp hội đồng, Vân Lĩnh bận đến mức ngay cả cây xanh ở văn phòng cũng trông như muốn xin nghỉ phép.

Chiến dịch "Có Người Ở Đây" được đẩy lên toàn lực. Thẩm Dao ngủ bốn tiếng một ngày, uống cà phê như ký hợp đồng dài hạn với caffeine. Lục Cảnh Thâm cũng không khá hơn. Anh ở công ty đến khuya, phòng làm việc sáng đèn như một ngọn hải đăng dành cho người mất cân bằng công việc-cuộc sống.

Điều khó chịu là giữa họ có gì đó đã thay đổi.

Trước đây, Thẩm Dao có thể bước vào phòng anh, nói thẳng slide xấu, ngân sách thiếu, đối tác phiền. Bây giờ cô bước vào, thấy anh ngẩng lên, tim lại có hành vi không được phòng nhân sự phê duyệt.

Một tối, cô mang bản dựng video vào cho anh duyệt. Anh xem rất kỹ, dừng ở cảnh một nhân viên chăm sóc khách hàng khóc khi kể chuyện bị khách cảm ơn.

"Đoạn này giữ."

"Tôi tưởng ngài không thích cảm xúc quá rõ."

"Tôi không thích cảm xúc giả."

Thẩm Dao nhìn anh. "Vậy cảm xúc thật thì sao?"

Anh ngẩng lên.

Câu hỏi treo giữa hai người. Ngoài cửa kính, văn phòng trống dần. Máy in cuối hành lang chạy rì rì, rất vô duyên, nhưng đời thực thường không biết chọn nhạc nền.

Lục Cảnh Thâm nói: "Cảm xúc thật cần chịu trách nhiệm."

"Ngài nói như đang ký hợp đồng."

"Tôi chỉ biết cách đó."

Thẩm Dao bỗng mềm lòng. Người này không phải không có cảm xúc. Anh chỉ luôn sống như thể cảm xúc là một khoản nợ phải kiểm toán.

Cô đóng laptop. "Lục Cảnh Thâm, nếu ngài đang ám chỉ chuyện giữa chúng ta, thì tôi cần nói trước. Tôi không muốn trở thành tin đồn công sở."

"Tôi cũng không."

"Tôi càng không muốn ai nghĩ tôi có vị trí vì được ngài ưu ái."

"Năng lực của cô không cần tôi chứng minh."

"Nhưng miệng người khác không cần bằng chứng để hoạt động."

Anh im lặng.

Cô đứng dậy. "Chiến dịch ra mắt xong rồi nói."

Anh gật đầu. "Được."

Thẩm Dao ra khỏi phòng, vừa nhẹ nhõm vừa hụt hẫng. Người trưởng thành đúng là phiền. Thích một người cũng phải chờ lịch dự án.

Ngày hôm sau, tin đồn vẫn xuất hiện.

Một bài đăng ẩn danh trên diễn đàn nội bộ:

`Trưởng nhóm Thẩm được Lục tổng chống lưng nên mới đá được Hạ Vũ Vi?`

Bên dưới, bình luận tăng nhanh. Có người bênh, có người nghi, có người chỉ đơn giản thích xem người khác cháy nhà trong giờ nghỉ trưa.

Thẩm Dao đọc xong, mặt không đổi. Nhưng tay cô lạnh.

Lục Cảnh Thâm gọi cô lên ngay.

"Tôi sẽ xử lý."

"Không." Cô đáp. "Ngài xử lý, tin đồn càng thật."

"Vậy cô muốn làm gì?"

"Công khai tiến trình dự án, quyền hạn, biên bản duyệt, đóng góp của từng người. Đưa mọi thứ ra ánh sáng."

Anh nhìn cô. "Kể cả phần tôi duyệt riêng?"

"Kể cả."

"Cô không sợ?"

Thẩm Dao cười. "Tôi sợ. Nhưng tôi ghét bị viết thành nhân vật phụ hơn."

Chiều đó, cô đăng toàn bộ timeline dự án lên hệ thống nội bộ. Rõ ràng, sạch sẽ, có chứng cứ. Cuối bài, cô viết:

`Nếu ai còn câu hỏi về năng lực của tôi, vui lòng đặt lịch họp. Tôi ưu tiên câu hỏi có số liệu hơn câu hỏi có trí tưởng tượng.`

Bài đăng được chia sẻ khắp công ty.

Tần Mặc bình luận đầu tiên:

`Xin đặt lịch học cách mắng người văn minh.`

Lục Cảnh Thâm không bình luận. Nhưng tối đó, trên bàn cô có một cốc americano 62 độ.

Kèm giấy nhắn:

`Cô không phải nhân vật phụ.`

Thẩm Dao nhìn giấy nhắn rất lâu.

Rồi cất vào ngăn kéo.

Tin đồn trong công ty lan nhanh hơn thông báo chính thức. Thông báo cần duyệt qua ba cấp, tin đồn chỉ cần một người nói "tôi nghe bảo". Đến trưa, câu chuyện Thẩm Dao được Lục Cảnh Thâm chống lưng đã có ít nhất bốn phiên bản, phiên bản nào cũng tự tin như người kể vừa ngồi dưới gầm bàn phòng tổng giám đốc.

Thẩm Dao đọc diễn đàn nội bộ không lâu. Cô biết mình càng đọc càng muốn trả lời từng người, mà việc đó giống đứng giữa chợ giải thích rằng mình không bán rau. Không ai thật sự cần nghe. Họ chỉ cần có thứ để bàn trong giờ nghỉ.

Lục Cảnh Thâm muốn xử lý ngay. Cách anh nói rất ngắn, nhưng Thẩm Dao nghe ra cơn giận. Cô ngăn lại, vì anh càng đứng ra, chuyện càng có vẻ đúng. Công sở đôi khi không cần sự thật, chỉ cần hình ảnh đủ khớp với tưởng tượng của số đông.

Bản timeline dự án cô công khai không phải để xin thương hại. Nó giống một chiếc đèn bật lên giữa căn phòng có nhiều người đang thì thầm. Ai muốn nói tiếp vẫn có thể nói, nhưng ít nhất phải nói trong ánh sáng. Thẩm Dao ghét lời đồn không phải vì nó đau, mà vì nó lười.

Tối đó, cốc americano 62 độ trên bàn không có chữ ký. Nhưng ngoài Lục Cảnh Thâm ra, không ai ở Vân Lĩnh vừa biết nhiệt độ ấy vừa có thói quen quan tâm như gửi công văn mật. Tờ giấy "Cô không phải nhân vật phụ" được gấp đôi, đặt dưới cốc để khỏi bay.

Thẩm Dao cất tờ giấy vào ngăn kéo, cạnh những bản nháp bị gạch đỏ. Cô không cần ai cứu mình khỏi miệng đời. Nhưng có một người nhìn thấy đúng điều cô sợ nhất và nói ngược lại, cảm giác ấy vẫn làm lòng cô mềm đi. Rất phiền. Cô đang bận mạnh mẽ mà.

Bản Đề Xuất Yêu Đương Tầng 17

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn