Chương 18 · Người Cũ Quay Lại

Trần Dụ quay lại vào một buổi chiều tháng Mười.

Không phải quay lại công ty, mà xuất hiện ở quán cà phê đối diện Vân Lĩnh, gửi cho Thẩm Dao một tin nhắn:

`Gặp tôi mười phút. Tôi có thứ cô cần.`

Thẩm Dao nhìn tin nhắn, rồi chuyển tiếp cho Lục Cảnh Thâm và Tần Mặc. Kinh nghiệm dạy cô rằng những cuộc gặp "mười phút" thường có phần hậu mãi rất dài.

Cô đến quán cùng Tần Mặc. Lục Cảnh Thâm không đi, nhưng xe của anh đậu cách đó không xa. Anh nói để cô tự xử lý. Câu đó làm cô vui hơn mọi lời bảo vệ.

Trần Dụ trông tiều tụy. Nụ cười sáng bóng ngày nào đã xước. Anh ta đặt một tập tài liệu lên bàn.

"Lục Hoài An muốn đổ hết cho tôi."

Thẩm Dao ngồi xuống. "Anh xứng đáng một phần."

"Tôi biết." Anh ta cười khổ. "Nhưng không phải tất cả."

Tập tài liệu gồm email, chuyển khoản và ghi âm cho thấy Lục Hoài An còn thao túng một nhóm cổ đông để ép Lục Cảnh Thâm rời ghế điều hành sau vòng gọi vốn. Dù đã bị đình chỉ, ông ta vẫn chưa chịu dừng.

Tần Mặc lật tài liệu. "Sao bây giờ mới đưa?"

"Vì tôi vừa nhận ra mình chỉ là con tốt."

Thẩm Dao nhìn anh ta. "Anh không phải người vô tội bị lợi dụng. Anh là người tưởng mình cầm dao, đến khi bị đứt tay mới nhớ luật pháp."

Trần Dụ im lặng.

"Tôi không xin cô tha." Anh ta nói. "Tôi chỉ không muốn ông ta thắng."

Thẩm Dao nhận tài liệu. "Tôi sẽ kiểm tra. Nếu thật, nó thuộc về cơ quan điều tra."

Khi cô đứng dậy, Trần Dụ gọi: "Thẩm Dao."

Cô quay lại.

"Lục Cảnh Thâm may mắn."

Cô đáp: "Anh ấy biết. Nên anh ấy còn sống."

Ra khỏi quán, Tần Mặc cười. "Cô vừa tự khen mình rất tự nhiên."

"Tôi học từ các báo cáo thành tích."

Tài liệu của Trần Dụ là thật. Một tuần sau, Lục Hoài An bị khởi tố bổ sung. Nhóm cổ đông đứng sau cũng bị điều tra. Cuộc chiến quyền lực nhà họ Lục kết thúc không êm đẹp, nhưng dứt khoát.

Đêm đó, Lục Cảnh Thâm đến nhà Thẩm Dao. Anh đứng ở cửa rất lâu trước khi bấm chuông, như thể sau mọi biến động, anh mới thấy mệt.

Cô mở cửa, không hỏi gì, chỉ đưa cho anh đôi dép.

Anh bước vào, ôm cô.

Rất chặt.

"Xong rồi." Anh nói.

Thẩm Dao vỗ nhẹ lưng anh. "Ừ. Xong rồi."

"Anh không thấy vui như tưởng tượng."

"Vì đó là người nhà."

Anh im lặng.

Cô nói: "Đau không có nghĩa anh sai."

Anh cúi đầu tựa vào vai cô. Lần đầu tiên, anh không cố biến cảm xúc thành câu chữ gọn gàng.

Thẩm Dao để anh yên.

Có những lúc yêu một người không phải nói đúng câu.

Mà là cho người đó một nơi không cần đúng.

Tin nhắn của Trần Dụ đến giữa một buổi chiều yên ổn, vì tất nhiên rắc rối không bao giờ chọn lúc con người đã uống đủ nước. Thẩm Dao đọc xong, chuyển tiếp ngay. Cô đã qua giai đoạn tự mình đi gặp người nguy hiểm để chứng minh bản lĩnh. Bản lĩnh đôi khi là biết gọi thêm nhân chứng.

Quán cà phê đối diện Vân Lĩnh đông vừa đủ để không ai nghe rõ, vắng vừa đủ để ai cũng có thể nhìn thấy nhau. Trần Dụ chọn bàn trong góc, lưng quay vào tường. Người từng tự tin đứng trước truyền thông nay ngồi như kẻ sợ cửa mở.

Tài liệu anh ta đưa ra không làm Thẩm Dao bất ngờ bằng vẻ mệt mỏi trên mặt anh ta. Thất bại làm người ta thật đi rất nhanh. Nhưng thật hơn không có nghĩa đáng thương hơn. Cô nhắc mình điều đó trước khi lòng trắc ẩn bắt đầu làm mềm các cạnh cần sắc.

Câu cô nói với Trần Dụ không nhằm hạ nhục. Cô chỉ trả lại đúng tên cho hành động của anh ta. Bị lợi dụng không xóa được việc từng lợi dụng người khác. Đời không phải bảng cân đối nơi một khoản lỗ có thể tự động bù cho một khoản sai.

Lục Cảnh Thâm để cô tự gặp Trần Dụ, nhưng xe anh đậu gần đó. Khoảng cách ấy khiến cô hài lòng. Anh không biến mất để tỏ ra tôn trọng, cũng không xông vào để chứng minh quyền bảo vệ. Anh đứng ở nơi nếu cô cần, chỉ cần quay đầu là thấy.

Đêm anh đến nhà cô sau khi Lục Hoài An bị khởi tố, Thẩm Dao không bật đèn quá sáng. Có những nỗi mệt cần ánh sáng vừa phải. Anh ôm cô lâu, không nói nhiều. Cô cũng không ép anh nói. Trước kia cô luôn muốn mọi thứ có câu trả lời. Bây giờ cô biết có vài vết đau chỉ cần được đặt xuống trước đã.

Bản Đề Xuất Yêu Đương Tầng 17

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn