Buổi phỏng vấn vị trí giám đốc thương hiệu diễn ra công khai hơn mọi lần.
Hội đồng gồm nhân sự, pháp chế, tài chính, một cố vấn độc lập và đại diện đội dự án. Lục Cảnh Thâm không tham gia. Anh thậm chí không ngồi gần khu phỏng vấn, để tránh mọi ánh mắt có trí tưởng tượng phong phú.
Thẩm Dao bước vào phòng với laptop, số liệu và một tâm thế rất lạ: cô không còn muốn chứng minh mình không nhờ ai. Cô chỉ muốn chứng minh mình làm được.
Phần trình bày kéo dài 25 phút. Cô phân tích chiến dịch vừa qua, đề xuất tái cấu trúc đội thương hiệu, tăng quyền cho nhóm nội dung dữ liệu, và lập cơ chế phản hồi khách hàng trực tiếp vào sản phẩm.
Một thành viên hội đồng hỏi: "Nếu cô lên vị trí này, cô xử lý thế nào với định kiến rằng mình có quan hệ với Lục tổng?"
Thẩm Dao đáp: "Tôi không xử lý định kiến. Tôi xử lý công việc. Định kiến nếu có năng lực tồn tại sau sáu tháng kết quả, tôi sẽ tôn trọng sức bền của nó."
Người kia bật cười.
Câu trả lời được ghi vào biên bản.
Kết quả: thông qua.
Khi Thẩm Dao nhận email bổ nhiệm, cô ngồi yên một lúc. Không khóc. Không hét. Chỉ thấy một thứ trong lòng cuối cùng đặt xuống được. Cô đã đi qua tai nạn file review, rò rỉ dữ liệu, tin đồn, khủng hoảng. Và vẫn đứng đây, bằng chân mình.
Đường Ninh chạy đến ôm cô. "Chị Dao, chị làm được rồi!"
"Ừ." Cô cười. "Em cũng đổi mật khẩu chưa?"
"Rồi ạ! Dài 18 ký tự, không có ngày sinh, không dán bàn phím."
"Rất tiến bộ."
Tối đó, đội thương hiệu tổ chức ăn mừng. Tần Mặc tặng cô một con dấu nhỏ khắc chữ: `Có số liệu không?`
"Dùng khi họp." Anh nói. "Đóng lên trán người nói cảm tính."
"Pháp chế cho phép không?"
"Nếu đóng bằng ánh mắt thì được."
Lục Cảnh Thâm đến muộn. Anh không mang hoa, chỉ đưa cô một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là cây bút máy màu xanh đậm.
"Quà thăng chức."
"Không phải hợp đồng?"
"Hôm nay không."
Cô mở nắp bút. Trên thân bút khắc rất nhỏ: `Cô không phải nhân vật phụ.`
Thẩm Dao im lặng.
Lục Cảnh Thâm hơi căng. "Không thích?"
"Thích."
"Vậy sao không nói?"
"Đang cố không khóc trước mặt cấp dưới."
Anh nhìn cô, ánh mắt mềm hẳn.
Sau tiệc, hai người đi bộ dưới hàng cây trước công ty. Thẩm Dao nói: "Em từng nghĩ nếu yêu anh, em sẽ phải yếu đi trong mắt người khác."
"Bây giờ?"
"Bây giờ em nghĩ người khác nhìn thế nào là việc của họ. Em mạnh hay yếu, em tự biết."
Anh dừng lại. "Anh sẽ không để em phải nhỏ lại vì anh."
"Nhớ câu này."
"Anh nhớ."
"Anh nhớ cả lỗi đánh máy."
"Cả câu em khen anh đẹp."
Thẩm Dao quay đi. "Phần đó không có giá trị pháp lý."
Anh cười, kéo cô vào lòng.
Lần ôm đầu tiên của họ không kịch tính. Không mưa. Không nhạc.
Chỉ vừa đủ.
Trước buổi phỏng vấn, Thẩm Dao đứng trong nhà vệ sinh chỉnh lại cổ áo. Cô không run vì sợ trượt. Cô run vì biết nếu đậu, sẽ có người nói. Nếu trượt, cũng có người nói. Miệng đời đúng là bộ phận hoạt động bền bỉ hơn mọi hệ thống doanh nghiệp.
Hội đồng độc lập hỏi khó hơn cô dự tính, điều đó làm cô vui. Câu hỏi dễ thường là dấu hiệu người ta đã quyết trước kết quả. Câu hỏi khó nghĩa là họ còn đang cân nhắc năng lực thật. Thẩm Dao thích bị đánh giá bằng tiêu chuẩn rõ ràng, dù tiêu chuẩn ấy cao đến mức hơi khó thở.
Câu trả lời về định kiến khiến một thành viên hội đồng bật cười, nhưng sau đó người ấy ghi chép rất lâu. Thẩm Dao biết mình đã nói đúng điều cần nói: cô không xin họ tin cô vô điều kiện. Cô chỉ yêu cầu họ nhìn kết quả đủ lâu trước khi tin tin đồn.
Email bổ nhiệm đến rất gọn. Không pháo hoa, không nhạc nền, không ai chạy vào ôm cô ngay lập tức. Chỉ một dòng tiêu đề trong hộp thư. Nhưng Thẩm Dao đọc đi đọc lại ba lần. Có những cột mốc trong đời không ồn, chỉ âm thầm chuyển trọng lượng từ vai xuống đất.
Con dấu Tần Mặc tặng khiến cả đội cười. Đường Ninh đòi mượn đóng lên sổ tay, rồi bị Thẩm Dao tịch thu vì "vũ khí này không dành cho người mới". Không khí hôm đó nhẹ hơn nhiều tháng qua. Nhẹ đến mức cô mới nhận ra mình đã căng bao lâu.
Cây bút máy của Lục Cảnh Thâm không đắt đến mức khoe tiền, nhưng đủ tinh tế để biết anh chọn kỹ. Dòng chữ khắc nhỏ làm cổ họng cô nghẹn. Anh không nói "anh tự hào về em" trước mặt mọi người. Anh đưa cô một vật có thể nằm trong tay cô rất lâu. Với người như anh, đó là cách nói gần như lớn tiếng.
