Chương 9 · Lời Khai Của Hạ Vũ Vi

Hạ Vũ Vi được tìm thấy trong một căn hộ dịch vụ gần bến xe phía Đông.

Cô ta không bị thương nặng. Tay có vết trói, mặt hốc hác, lớp trang điểm biến mất làm cô trông trẻ hơn và mệt hơn. Thẩm Dao bước vào phòng, Hạ Vũ Vi ngẩng lên nhìn cô, cười khàn.

"Cô đến thật."

"Tôi tò mò. Đó là khuyết điểm nghề nghiệp."

Hạ Vũ Vi nhìn phía sau cô. "Lục Cảnh Thâm đâu?"

"Cô nói muốn gặp riêng tôi."

"Cô tin tôi?"

"Không. Nhưng tôi tin ngoài cửa có hai bảo vệ."

Hạ Vũ Vi bật cười, rồi ho. "Cô lúc nào cũng đáng ghét như vậy."

"Cảm ơn. Tôi luyện lâu rồi."

Không khí dịu đi một chút. Rất ít. Đủ để hai kẻ từng đối đầu có thể nói chuyện mà không cần cầm dao.

Hạ Vũ Vi kể rằng ban đầu cô ta chỉ muốn lấy bản nháp để vượt mặt Thẩm Dao. Người liên hệ với cô ta tự xưng là bên tư vấn chiến lược, hứa giúp cô ta vào vị trí giám đốc thương hiệu. Sau vài lần, cô ta nhận ra dữ liệu bị dùng cho Nam Khải. Muốn dừng thì bị đe dọa.

"Ai?"

Hạ Vũ Vi lắc đầu. "Tôi không biết tên thật. Nhưng tôi nghe Trần Dụ gọi người đó là 'chú Lục'."

Thẩm Dao lạnh người.

Lục.

"Lục gia có ai trong hội đồng?"

"Lục Hoài An. Chú của Lục Cảnh Thâm."

Thẩm Dao nhớ người đàn ông tóc bạc từng ngồi trong cuộc họp cổ đông, luôn cười hiền, luôn gọi Lục Cảnh Thâm là "đứa trẻ quá nghiêm túc". Hóa ra người hiền trong hội đồng quản trị thường đáng sợ hơn người quát tháo. Người quát tháo ít nhất còn tiết kiệm thời gian nhận diện.

Hạ Vũ Vi lấy từ gối ra một chiếc thẻ nhớ. "USB bị lấy rồi, nhưng tôi giữ bản sao. Trong này có ghi âm Trần Dụ và Lục Hoài An."

Thẩm Dao nhận lấy.

"Vì sao đưa tôi?"

Hạ Vũ Vi nhìn cô. Mắt đỏ lên nhưng giọng vẫn gượng cứng. "Vì cô ghét tôi, nhưng cô sẽ không để tôi chết."

Câu đó làm Thẩm Dao im lặng.

Có những lời khen nghe không giống khen. Nhưng lại thật hơn rất nhiều thứ đẹp đẽ.

Khi Thẩm Dao ra ngoài, Lục Cảnh Thâm đang đứng cạnh cửa. Anh không hỏi gì. Chỉ nhìn sắc mặt cô.

"Chú anh." Cô nói.

Anh nhắm mắt một giây.

Không ngạc nhiên. Chỉ đau.

"Anh biết?"

"Tôi nghi." Giọng anh thấp. "Nhưng không có chứng cứ."

"Bây giờ có."

Trên đường về, hai người ngồi ở ghế sau. Thành phố ngoài cửa kính ồn ào như chưa từng có ai phản bội ai.

Thẩm Dao nói: "Lục tổng, tôi hỏi một câu không liên quan công việc."

"Ừ."

"Anh ổn không?"

Anh nhìn cô. Một câu trả lời xã giao có lẽ đã lên đến môi, nhưng rồi anh không nói nó.

"Không ổn lắm."

Thẩm Dao gật đầu. "Vậy hôm nay đừng làm ra vẻ ổn."

Anh khẽ cười. Lần đầu tiên cô thấy nụ cười ấy không mỉa mai, không tiết chế, chỉ mệt và thật.

"Thẩm Dao."

"Vâng?"

"Cảm ơn."

Cô nhìn ra cửa sổ. "Ghi nhận. Nhưng không trừ vào thưởng dự án đâu."

Anh cười rõ hơn.

Tim cô lại lệch nhịp.

Rất thiếu chuyên nghiệp.

Căn hộ dịch vụ nơi Hạ Vũ Vi trốn có rèm cửa dày và mùi thuốc sát trùng rẻ tiền. Cô ta ngồi trên ghế, tóc buộc vội, không còn dáng vẻ hoàn hảo thường ngày. Thẩm Dao nhìn cô ta, chợt nghĩ lớp trang điểm đôi khi không phải để đẹp, mà để người ta có can đảm đóng vai mình muốn trở thành.

Cuộc nói chuyện giữa hai người không có hòa giải màu hồng. Hạ Vũ Vi vẫn sắc, vẫn phòng thủ. Thẩm Dao vẫn không quên cô ta từng hại mình. Nhưng khi một người đang run mà cố không run, sự ghét bỏ cũng phải biết nhường chỗ cho việc chính.

Hạ Vũ Vi kể từng bước bị kéo vào. Ban đầu là một file, rồi một lời hứa, rồi một khoản tiền, rồi một lời đe dọa. Nghe rất cũ. Những cái bẫy hiệu quả thường không cần sáng tạo. Chúng chỉ cần đặt đúng vào chỗ người ta đang tự ti nhất.

Cái tên "chú Lục" làm căn phòng lặng xuống. Thẩm Dao từng gặp Lục Hoài An hai lần, mỗi lần ông đều cười như người không bao giờ cần tranh. Hóa ra có những người càng muốn tranh càng biết cười hiền. Nụ cười ấy giống rèm dày: không để người ngoài thấy bên trong đang bừa bộn.

Chiếc thẻ nhớ Hạ Vũ Vi đưa ra được bọc trong túi nylon nhỏ, giấu dưới đường may gối. Thẩm Dao nhận lấy, không nói cảm ơn ngay. Cô biết lời cảm ơn quá sớm đôi khi giống tha thứ. Mà tha thứ không nên được phát như phiếu giảm giá sau khi mua hàng.

Trên xe về, khi Lục Cảnh Thâm nói mình không ổn, Thẩm Dao thấy lòng mình dịu xuống. Người đàn ông này cuối cùng cũng chịu dùng một câu đơn giản cho cảm xúc của mình. Không ổn lắm. Bốn chữ ấy hơn rất nhiều bản báo cáo dài mà anh có thể dựng lên để che đi vết nứt.

Bản Đề Xuất Yêu Đương Tầng 17

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn