Con sâu xanh nằm trên lá cẩm tú cầu, béo núc ních, thản nhiên gặm bữa sáng như đang ở resort năm sao.
Tô Vãn Thanh cầm đũa gắp nó ra, ném vào xô nước. "Kiếp trước chắc là đại gia," cô lẩm bẩm. "Kiếp này vẫn đòi ăn ngon."
Tiệm hoa Thanh Hoa Viên lúc bảy giờ sáng trông như một góc tranh sơn dầu bị ai đổ thêm màu — cẩm tú cầu xanh, tím, hồng, trắng chất đầy từ cửa ra tận vỉa hè. Phố cổ Hà Phường mới thức dậy, mùi xôi nóng từ quán bà Trương trộn lẫn với mùi hoa ẩm sau mưa đêm, tạo thành thứ hương liệu mà không hãng nước hoa nào bắt chước nổi.
Vãn Thanh đang cúi xuống kiểm tra luống hoa ngoài cửa thì nghe tiếng động cơ.
Không phải tiếng xe máy quen thuộc của ông Lý giao rau. Không phải tiếng taxi cọc cạch của bác Châu. Tiếng này trầm, mượt, tự tin — kiểu tiếng mà bản thân chiếc xe cũng biết mình đắt tiền.
Một chiếc Maybach đen bóng đỗ trước tiệm hoa. Trong phố cổ Hà Phường, nơi chiếc xe sang nhất là con Dream cải tiến của chú Vương bán đậu phụ, chiếc Maybach nổi bật như cái nhẫn kim cương trên tay bà bán cá.
Cửa xe mở.
Người đàn ông bước xuống cao khoảng một mét tám lăm, mặc suit xám đậm ba mảnh, tóc đen cắt gọn, gương mặt sắc nét đến mức trông như Photoshop quên undo. Anh ta đứng giữa phố, quay một vòng chậm rãi, đôi mắt quét qua từng mặt tiền cửa hiệu với vẻ bình thản của người đang xem menu — quyết định sẽ phá bỏ món nào trước.
Vãn Thanh nhận ra anh ta ngay lập tức.
Cố Trạch Ninh. CEO tập đoàn Cố Thị Bất Động Sản. Tháng trước, ảnh anh ta xuất hiện trên Hàng Châu Nhật Báo kèm dòng tít: "Cố Thị đầu tư 2 tỷ NDT xây trung tâm thương mại tại khu phố cổ Hà Phường." Cô đã Google tên anh ta, đọc tiểu sử, xem cả phỏng vấn trên Đông Phương Vệ Thị.
Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Bà ngoại không dạy câu đó — Tôn Tử dạy. Nhưng bà ngoại dạy câu khác: "Con ơi, đàn ông nào tới phá tiệm hoa nhà mình, cứ xịt nước vào mặt nó."
Vãn Thanh cầm vòi tưới hoa, mỉm cười.
Cố Trạch Ninh đang đi dọc vỉa hè, dừng lại trước tiệm cô. Anh ta nhìn những chậu cẩm tú cầu xếp ngoài cửa, rồi nhìn lên biển hiệu cũ kỹ bằng gỗ: "Thanh Hoa Viên — 30 năm."
"Chào anh!" Vãn Thanh bước ra, giọng nhiệt tình đến mức chính cô cũng suýt tin. "Anh muốn mua hoa ạ? Cẩm tú cầu mùa này đẹp lắm, mỗi bó mỗi màu, tặng bạn gái thì hết ý!"
Trạch Ninh nhìn cô. Ánh mắt không lạnh, nhưng cũng không hề ấm — kiểu ánh mắt của người quen định giá mọi thứ bằng con số.
"Không cần."
Hai chữ. Gọn, sạch, không có chỗ cho câu chuyện tiếp theo.
Nhưng Vãn Thanh không phải kiểu người để câu chuyện kết thúc sớm như vậy.
"Vậy anh đến đây ngắm phố ạ? Phố Hà Phường đẹp lắm, nhất là mùa cẩm tú cầu. Khách du lịch đến chụp ảnh suốt. Có giá trị văn hóa cao đấy. Rất cao. Cao lắm luôn."
Cô nhấn mạnh ba lần, đủ để một người bình thường hiểu ẩn ý. Nhưng Cố Trạch Ninh không phải người bình thường — anh ta là người trả tiền để phá ẩn ý.
"Tôi biết." Anh ta gật nhẹ, quay người định đi.
Và đó là lúc Vãn Thanh "lỡ tay."
Vòi nước — cái vòi tưới hoa bằng đồng mà bà ngoại để lại, có góc phun rộng 45 độ — xoay đúng một nhịp. Tia nước lạnh quạt ngang, phủ đều lên bộ suit xám đậm ba mảnh mà Vãn Thanh đoán giá ít nhất sáu mươi nghìn tệ.
"Ôi!" Cô đưa tay lên miệng, mắt tròn xoe. "Lỡ tay! Em xin lỗi anh! Cái vòi này hay bị kẹt lắm ạ!"
Trạch Ninh đứng yên. Nước nhỏ giọt từ ve áo xuống đôi giày da đen bóng. Một giọt nước lăn dọc sống mũi anh, treo lơ lửng ở đầu mũi trước khi rơi xuống.
Hạ Diễm Sinh — trợ lý, đứng cạnh xe — mặt trắng bệch. Trong mười năm đi theo Cố Trạch Ninh, anh ta chưa thấy ai dám làm chuyện này. Kể cả đối thủ kinh doanh cũng chỉ dám đâm sau lưng, không ai dám xịt nước vào mặt.
Nhưng Cố Trạch Ninh không nổi giận.
Anh nhìn xuống bộ suit ướt, rồi nhìn lên cái vòi tưới hoa trong tay Vãn Thanh, rồi nhìn thẳng vào mắt cô.
"Cô nên thay vòi xịt," anh nói bình thản. "Cái này lỗi góc phun. Loại Gardena 45 độ sẽ tiết kiệm nước hơn ba mươi phần trăm."
Rồi anh quay người, bước về phía xe, để lại dấu chân ướt trên vỉa hè đá cũ.
Vãn Thanh đứng đó, vòi nước vẫn trong tay, miệng hơi há.
Cô đã chuẩn bị sẵn kịch bản cho ba phản ứng: giận dữ, đe dọa, hoặc bỏ đi. Anh ta chọn phương án thứ tư — cho cô lời khuyên về vòi tưới hoa.
Cái loại người gì vậy?
Chiếc Maybach rời đi, êm ái và im lặng như cách nó đến. Hạ Diễm Sinh ngồi ghế phụ, liếc sang sếp.
"Sếp... bộ suit này là Loro Piana đặt riêng..."
"Gửi hóa đơn giặt cho phòng kế toán."
"Dạ. Còn cô gái kia..."
Trạch Ninh nhìn ra cửa sổ. Phố cổ Hà Phường lùi dần trong gương chiếu hậu — những mái ngói cũ, những bức tường rêu phong, và một tiệm hoa nhỏ ngập tràn cẩm tú cầu.
"Ghi tên tiệm lại," anh nói.
Diễm Sinh gật đầu, mở sổ tay. "Dạ. Để làm gì ạ?"
Im lặng kéo dài ba giây.
"Chưa biết."
***
Vãn Thanh đóng cửa tiệm lúc mười giờ tối.
Cô ngồi bệt xuống sàn gỗ, lưng tựa vào quầy, nhìn lên trần nhà cũ kỹ. Ánh đèn vàng hắt qua những chậu cẩm tú cầu, đổ bóng lên tường thành hình hoa lung linh.
Cô mở điện thoại, vào nhóm chat "Hội Tiểu Thương Hà Phường".
Bảy mươi ba tin nhắn chưa đọc. Tất cả về một chủ đề: Cố Thị sắp giải tỏa phố.
Bà Trương bán xôi: "Tôi bán xôi ở đây bốn mươi năm rồi, giờ bảo dọn là dọn à?"
Chú Vương bán đậu phụ: "Nghe nói đền bù cao lắm. Hay là..."
Ông Lý giao rau: "Cao cái gì! Đất ông bà mình, đền bao nhiêu cũng không đủ!"
Vãn Thanh tắt điện thoại. Cô không cần đọc thêm. Cô đã biết — phố này sẽ bị phá. Câu hỏi duy nhất là khi nào, và cô có thể làm gì.
Cô ngước lên nhìn tấm ảnh đen trắng treo trên tường: bà ngoại đứng trước tiệm hoa, tóc búi cao, tay cầm kéo cắt cành, cười rạng rỡ. Tấm ảnh được chụp ba mươi năm trước, ngày khai trương Thanh Hoa Viên.
"Bà ơi," Vãn Thanh thì thầm. "Có người muốn phá tiệm mình rồi."
Rồi cô mỉm cười — nụ cười giống hệt bà trong ảnh.
"Nhưng con xịt nước vào mặt nó rồi. Nên chắc cũng tạm ổn."
