Cuộc họp được tổ chức ở hội trường phường, một căn phòng thấp trần quét vôi vàng mà mùi ẩm mốc đã trở thành đặc sản.
Tô Vãn Thanh đến sớm mười lăm phút — không phải vì chăm chỉ, mà vì cô cần thời gian bày biện. Cô mang theo một xấp tài liệu dày ba mươi trang, kẹp gọn trong bìa nhựa trong suốt, và một túi cẩm tú cầu tím cắt sáng nay để "trang trí cho hội trường bớt buồn."
Thực ra, hoa là để đánh tâm lý. Cẩm tú cầu tím nghĩa là "tôi muốn hiểu bạn hơn." Vãn Thanh không chắc Cố Trạch Ninh biết ngôn ngữ hoa hay không, nhưng ít nhất nó khiến căn phòng ẩm mốc này trông bớt giống phòng xử án.
Dân phố Hà Phường kéo đến lục tục. Bà Trương mang theo quạt giấy, phe phẩy liên tục dù trời không nóng — thói quen của người chuẩn bị cãi nhau. Chú Vương ngồi góc, mặt đăm chiêu, tay vân vê cái nút áo. Ông Lý đứng khoanh tay ở cửa, trông như bảo vệ hộp đêm bất đắc dĩ.
Đúng chín giờ, cánh cửa hội trường mở.
Cố Trạch Ninh bước vào, kèm theo Hạ Diễm Sinh và hai người nữa mặc suit. Bộ suit hôm nay màu xanh đen — rõ ràng không phải bộ bị xịt nước hôm qua. Anh đi thẳng lên bục, đặt laptop xuống, và bắt đầu mà không cần giới thiệu.
"Tôi là Cố Trạch Ninh, phụ trách dự án Hà Phường Plaza. Hôm nay tôi muốn trình bày phương án đền bù và tái định cư—"
"Tái cái gì?" Bà Trương đứng bật dậy, quạt giấy chỉ thẳng lên bục. "Tôi bán xôi ở đây từ trước khi anh đẻ! Anh bảo tôi tái định cư?"
Trạch Ninh không nhăn mặt, không thở dài. Anh nhìn bà Trương bằng ánh mắt kiên nhẫn — kiểu kiên nhẫn được rèn luyện qua hàng trăm cuộc họp cổ đông, nơi mà la hét là ngôn ngữ chính thức.
"Thưa bà, phương án đền bù—"
"Đền bù!" Ông Lý từ cửa xen vào. "Các anh nói đền bù mà giá không bằng một phần ba giá thị trường! Đất ông bà tổ tiên mà đền như cho!"
Căn phòng bắt đầu ồn ào. Tiếng la, tiếng phe phẩy quạt, tiếng chú Vương thở dài. Hạ Diễm Sinh đứng sau sếp, âm thầm nhắn tin cho đội bảo vệ: "Chuẩn bị. Có thể cần."
Giữa lúc hỗn loạn, Vãn Thanh đứng lên.
Cô không la. Không vỗ bàn. Cô chỉ đứng lên, cầm xấp tài liệu, và bước lên phía trước với sự bình tĩnh của người đã chuẩn bị kỹ hơn đối thủ.
"Xin phép được nói," cô mở đầu, giọng vừa đủ nghe. Căn phòng dần im — không phải vì cô nói to, mà vì sự im lặng của cô tạo ra khoảng trống mà mọi người muốn lấp đầy bằng sự tò mò.
"Tôi là Tô Vãn Thanh, chủ tiệm Thanh Hoa Viên." Cô quay sang nhìn Trạch Ninh. "Anh Cố, tôi có một vài con số muốn chia sẻ."
Cô mở tài liệu.
"Theo báo cáo du lịch Hàng Châu 2024, phố cổ Hà Phường đón hơn ba trăm nghìn lượt khách mỗi năm. Doanh thu du lịch trung bình đạt bốn mươi lăm triệu NDT. Đây là phố cổ duy nhất trong khu vực giữ được nguyên trạng kiến trúc từ thời Dân Quốc, được Cục Di sản Văn hóa xếp hạng bảo tồn cấp tỉnh năm 2019."
Cô lật trang.
"Trong khi đó, theo nghiên cứu của Đại học Chiết Giang về các trung tâm thương mại xây trên đất phố cổ bị giải tỏa: sáu trong mười dự án thua lỗ trong năm năm đầu. Nguyên nhân chính: mất đặc trưng địa phương, không thu hút được du khách quay lại."
Căn phòng im phắc.
Trạch Ninh nhìn cô. Lần này, ánh mắt anh khác — không còn vẻ định giá lạnh lùng. Có gì đó gần với... tò mò.
"Cô nghiên cứu kỹ đấy," anh nói, giọng không khen cũng không chê — chỉ đang xác nhận một sự thật.
"Tôi bán hoa, không phải tôi mù chữ." Vãn Thanh mỉm cười, ngọt ngào đến mức nguy hiểm.
Bà Trương phe phẩy quạt, gật gù: "Cháu nó nói đúng đấy! Nghe cháu nó!"
"Tôi không nói dự án của anh sai." Vãn Thanh tiếp tục, nhìn thẳng Trạch Ninh. "Tôi chỉ đề xuất: trước khi phá, hãy cân nhắc xem giữ lại có lợi hơn không. Phố cổ này ba mươi năm rồi, khách cũ nhiều lắm. Có những giá trị không đo được bằng mét vuông."
Câu cuối cô nói nhẹ hơn, gần như cho riêng mình.
Trạch Ninh không đáp ngay. Anh nhìn cô thêm vài giây — nhìn xấp tài liệu trong tay cô, nhìn bó cẩm tú cầu tím trên bàn, nhìn đôi mắt cô sáng lên khi nói về con phố này.
Rồi anh nói: "Tôi sẽ xem xét đề xuất của cô."
Không hứa. Không từ chối. Một câu trung tính hoàn hảo.
Nhưng Diễm Sinh đứng sau, thấy rõ: ngón tay sếp gõ nhẹ lên mặt bàn — thói quen khi sếp đang suy nghĩ thật sự, không phải khi đang diễn.
***
Cuộc họp kết thúc lúc mười một giờ. Không ai hài lòng, nhưng cũng không ai lật bàn — đã là thành công lớn theo tiêu chuẩn phố Hà Phường.
Vãn Thanh thu dọn tài liệu, nhét bó hoa tím vào túi. Cô đi ngang qua Trạch Ninh đang đứng ngoài hành lang, nói chuyện điện thoại.
Anh kết thúc cuộc gọi, nhìn cô.
"Cô Tô."
"Dạ?"
"Tài liệu của cô, số liệu lấy từ đâu?"
"Thư viện Đại học Chiết Giang, kho dữ liệu mở của Cục Thống kê, và báo cáo du lịch hàng năm của chính quyền Hàng Châu." Cô ngừng một nhịp. "Anh muốn tôi gửi file gốc không?"
Trạch Ninh hơi nghiêng đầu — một cử chỉ nhỏ mà Diễm Sinh sau này mô tả là "lần đầu tiên thấy sếp ngạc nhiên thật sự kể từ khi công ty lên sàn."
"Được."
Vãn Thanh rút điện thoại ra. "WeChat anh số bao nhiêu?"
"..."
Đó là cách Tô Vãn Thanh lấy được WeChat của Cố Trạch Ninh — không phải bằng nhan sắc, không phải bằng mưu kế, mà bằng một xấp báo cáo tài chính và sự liều lĩnh của người không có gì để mất.
Tối hôm đó, cô gửi file. Kèm một tin nhắn:
"Đây là tài liệu. À, xin lỗi vụ xịt nước hôm qua nha. Vòi hoa nhà em hay bị kẹt thật 😊"
Ba phút sau, Trạch Ninh đọc. Không trả lời.
Nhưng anh lưu file. Và anh không xóa tin nhắn.
Hạ Diễm Sinh, người duy nhất có quyền truy cập lịch sếp, nhận ra: sáng hôm sau, Trạch Ninh dời cuộc họp hội đồng quản trị lại một tiếng.
Lý do ghi trong lịch: "Đọc tài liệu bổ sung."
Diễm Sinh không hỏi tài liệu gì. Anh ta đã biết.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
