Chương 20 · Hoa nở muộn nhưng đẹp nhất

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Một năm sau.

Đám cưới Cố Trạch Ninh và Tô Vãn Thanh diễn ra tại phố hoa Hà Phường — đúng nơi họ gặp, đúng nơi cô xịt nước vào mặt anh, đúng nơi anh quỳ xuống cầu hôn.

Cả con phố biến thành lễ đường ngoài trời. Cẩm tú cầu — bốn màu, bốn mùa — phủ khắp: trên bàn tiệc, trên cổng hoa, trên tóc phù dâu, trên ve áo chú rể. Bà Trương nặn xôi gấc hình hoa cho bàn tiệc. Chú Vương làm đậu phụ dessert đặc biệt. Ông Lý lái xe ba gác chở cô dâu từ tiệm hoa ra bàn lễ — vì Vãn Thanh từ chối Rolls-Royce, nói "em muốn đi xe ông Lý, như bà ngoại ngày xưa."

Tô Diệu — wedding planner kiêm MC — đứng trên sân khấu, mắt đỏ hoe từ trước khi buổi lễ bắt đầu.

"Tôi xin thông báo," anh nói vào micro, giọng nghẹn, "hôm nay em gái tôi lấy chồng. Tôi không mất em, tôi chỉ thêm một thằng em rể. Một thằng em rể... mà tôi từng bị nó sai đi theo dõi tôi."

Khách cười. Hạ Diễm Sinh ngồi hàng đầu, đỏ tai.

"Nhưng mà," Diệu tiếp, nhìn xuống Vãn Thanh trong váy cưới trắng, "bà ngoại nếu ở đây, chắc sẽ vui lắm. Bà hay nói: 'Hoa nào cũng có mùa, người nào cũng có duyên. Đừng vội, đừng ép, hoa sẽ nở khi đúng lúc.' Em gái, hoa của em nở rồi."

Diệu khóc trước. Vãn Thanh khóc sau. Cả phố khóc theo.

***

Lâm Tư Nguyệt — phù dâu chính — uống rượu vang từ lúc bốn giờ chiều. Đến bảy giờ, cô say đến mức phát biểu trên sân khấu mà không ai mời.

"Tôi," Tư Nguyệt giơ ly rượu, chao đảo, "là người ĐẦU TIÊN biết hai người này sẽ cưới nhau. TỪ NGÀY ĐẦU. Khi Vãn Thanh gọi cho tôi chửi 'kẻ thù đẹp trai', tôi đã biết. VÌ KHÔNG AI GỌI KẺ THÙ LÀ ĐẸP TRAI trừ khi đã thích."

"Tao không có nói đẹp trai!" Vãn Thanh hét từ bàn cô dâu.

"Mày nói. Mày quên. Nhưng điện thoại không quên." Tư Nguyệt rút điện thoại, mở ghi âm. Cả phố nghe: giọng Vãn Thanh lè nhè — "Tao CÚP MÁY" — "Đẹp trai thật mà đúng không?"

Vãn Thanh úp mặt vào hai tay. Trạch Ninh ngồi cạnh, mỉm cười — nụ cười hiếm hoi mà giờ đây xuất hiện thường xuyên hơn, mỗi khi cô ở bên.

"Cô nói tôi đẹp trai à?" anh thì thầm.

"ANH IM ĐI."

***

Hạ Diễm Sinh ngồi cạnh Tô Diệu ở bàn phụ rể. Hai người — sau một năm, từ "người-theo-dõi" và "người-bị-theo-dõi" — đã chính thức hẹn hò được tám tháng.

"Anh theo dõi tôi mà thành bạn trai," Diệu nói, nhấp rượu. "Chắc đây là vụ stalking thành công nhất lịch sử."

"Tôi không stalking. Tôi ĐIỀU TRA."

"Anh cầm sách ngược."

"Chuyện cũ rồi."

"Tôi sẽ nhắc hoài." Diệu cười, nghiêng sang, vai chạm vai Diễm Sinh. "Hoài luôn."

Diễm Sinh nhìn anh. Rồi mỉm cười — kiểu mỉm cười mà trước đây anh không biết mình có.

***

Bà Trần — mẹ kế — đến muộn. Bà mặc áo dài xanh lam, trang sức đơn giản hơn thường ngày. Bà bước đến bàn cô dâu, đặt xuống một hộp nhung đỏ.

"Mở ra," bà nói, giọng nhẹ.

Vãn Thanh mở. Bên trong là chiếc vòng ngọc — xanh đậm, trong veo, cổ kính. Vòng gia truyền nhà Cố.

"Đây là vòng của mẹ Trạch Ninh," bà Trần nói. "Bà ấy giao lại cho tôi trước khi mất, dặn: 'Khi nào Trạch Ninh tìm được người xứng đáng, hãy trao lại.'"

Vãn Thanh nhìn chiếc vòng. Rồi nhìn bà Trần.

"Tôi không phải người dễ thay đổi," bà nói, mắt hơi đỏ. "Nhưng cháu trồng lại cẩm tú cầu ở vườn nhà. Hoa nở rồi. Đẹp lắm." Bà ngừng. "Giống ngày xưa."

Vãn Thanh đứng dậy, ôm bà. Nhẹ nhàng, cẩn thận — vì bà cứng đơ hai giây trước khi vỗ nhẹ lưng cô.

"Cám ơn mẹ," Vãn Thanh nói.

Bà Trần không đáp. Chỉ gật đầu, rồi quay đi nhanh — kiểu quay đi của người không muốn ai thấy mình khóc.

Cố Thiên Hành đứng xa, nhìn cảnh đó. Ông nhìn con dâu mới, nhìn chiếc vòng ngọc, nhìn cẩm tú cầu khắp phố. Rồi ông nhìn lên trời — trong, xanh, gió nhẹ.

Ông nghĩ: có lẽ hôm nay, bà ấy cũng đang cười.

***

Mười giờ đêm. Tiệc tàn. Khách ra về dần. Phố Hà Phường lặng lại, chỉ còn đèn lồng và hoa.

Vãn Thanh và Trạch Ninh ngồi trên bậc cửa tiệm Thanh Hoa Viên. Cô dựa vai anh, váy cưới bẩn gấu vì đi lại cả ngày. Anh nới cà vạt, áo sơ mi xắn tay, mệt nhưng mắt sáng.

Trước mặt họ, con phố cổ ba mươi năm — giờ là phố hoa — lặng lẽ dưới ánh trăng. Cẩm tú cầu ngủ trong bóng đêm, cánh hoa khép nhẹ, đợi nắng mai.

"Anh Ninh."

"Gì?"

"Anh biết tại sao hoa cẩm tú cầu đổi màu không?"

Anh nhìn cô. "Vì pH đất thay đổi. Đất acid thì xanh, đất kiềm thì hồng."

"Đúng. Nhưng không phải ý em." Cô mỉm cười. "Ý em là — cùng một cây hoa, tùy đất mà ra sắc khác nhau. Tình yêu cũng vậy. Cần thời gian, cần đúng đất, mới tìm được đúng sắc."

Anh im lặng. Nhìn cô. Nhìn phố. Nhìn hoa.

"Vậy sắc của chúng ta là gì?" anh hỏi.

Vãn Thanh nghiêng đầu, giả vờ suy nghĩ. Rồi cười — nụ cười mà anh yêu nhất, nụ cười không tính toán, không chiến thuật, chỉ là vui.

"Hỏi gì mà ngu."

Anh bật cười. Tiếng cười vang trong đêm yên tĩnh, trộn lẫn tiếng cười cô, bay qua mái ngói cũ, bay qua giàn cẩm tú cầu, bay vào trời đêm Hàng Châu.

Từ căn hộ đối diện — căn mà Trạch Ninh thuê ngày đầu đến phố, giờ vẫn giữ vì "kỷ niệm" — rèm cửa sổ lay nhẹ trong gió.

Ở đâu đó, bà ngoại Vãn Thanh đang cười. Mẹ Trạch Ninh đang cười. Hai người phụ nữ chưa bao giờ gặp nhau, nhưng yêu hoa cẩm tú cầu, và yêu hai đứa trẻ đang ngồi trước cửa tiệm hoa, bên nhau.

Hoa nở muộn, nhưng đẹp nhất.

Và đó là câu chuyện của họ.

— HẾT —

Cẩm Tú Cầu Dưới Mưa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...

Trước
Sau →