Chương 19 · Mùa cẩm tú cầu nở

Tháng Sáu, Hàng Châu ngập trong nắng và hoa.

Phố cổ Hà Phường — giờ đã chính thức mang tên "Phố Hoa Hàng Châu" — rực rỡ chưa từng thấy. Cẩm tú cầu nở khắp nơi: trên ban công, trước cửa hiệu, dọc vỉa hè đá cũ, trên giàn leo phía sau tiệm Thanh Hoa Viên. Xanh, tím, hồng, trắng — bốn màu xen kẽ như ai đó vừa đổ cả hộp cọ vẽ lên con phố ba mươi năm tuổi.

Khai trương khu phố nghệ thuật diễn ra vào sáng Chủ nhật. Bà Trương bán xôi mặc áo dài đỏ, quạt giấy mới, gian hàng trang trí cẩm tú cầu hồng — "Xôi cô Trương — 40 năm một vị." Chú Vương bán đậu phụ đặt chậu hoa trắng trên quầy, lần đầu tiên trong đời quan tâm đến thẩm mỹ. Ông Lý giao rau — lái xe ba gác gắn cờ hoa, chở rau sạch vòng vòng phố như diễu hành.

Du khách đổ về. Máy ảnh, điện thoại, selfie stick — phố Hà Phường bỗng thành điểm check-in hot nhất Hàng Châu trên Weibo. Hashtag #PhốHoaHàngChâu leo top trending trong ba tiếng.

Vãn Thanh đứng trước tiệm Thanh Hoa Viên, nhìn tất cả. Tiệm được sơn mới nhưng giữ nguyên kiến trúc cũ. Biển hiệu gỗ vẫn đó: "Thanh Hoa Viên — 30 năm." Chỉ thêm một dòng nhỏ bên dưới: "Kế thừa bởi Tô Vãn Thanh."

Cô nhìn tấm ảnh bà ngoại trên tường — bà cười, tay cầm kéo cắt cành. Cô cười lại.

"Bà ơi, con giữ được rồi."

***

Buổi chiều, khi du khách thưa dần và nắng dịu, Trạch Ninh dẫn Vãn Thanh ra vườn sau tiệm hoa.

Vườn cẩm tú cầu đang nở rộ nhất năm — một trăm chậu khoe sắc, tạo thành biển hoa mà ánh hoàng hôn chiếu qua, nhuộm thêm sắc vàng ấm.

"Em mang em ra đây làm gì?" Vãn Thanh hỏi, tay vẫn dính bột mì vì vừa phụ bà Trương nặn xôi.

"Đứng đây."

"Sao?"

"Đứng im."

"Anh Ninh, anh kỳ quá—"

Rồi anh quỳ xuống.

Một đầu gối. Trên nền đất vườn hoa. Trước mặt cô.

Vãn Thanh đứng chết sửng. Tay dính bột mì giơ lên giữa không trung, miệng há, mắt tròn.

Trạch Ninh rút từ túi áo ra một bó hoa — bó nhỏ, cẩm tú cầu tím, cắm bằng tay. Xấu. Rất xấu. Gốc cắt lệch, lá thừa, cành chĩa ra như râu mèo. Nhưng anh cắm bằng tay mình, bằng đôi tay quen ký hợp đồng tỷ đô chứ không quen cầm kéo cắm hoa.

"Tô Vãn Thanh," anh nói, giọng trầm, nhìn thẳng vào mắt cô.

"D-dạ?"

"Lần đầu tôi tỏ tình, gió thổi bay hết hoa."

Cô gật. Nhớ.

"Lần này không có gió." Anh nhìn lên — trời chiều lặng gió thật, như đặt hàng riêng. "Nhưng bó hoa vẫn xấu."

Cô bật cười, nước mắt ứa ra.

"Tô Vãn Thanh, tôi không giỏi nói lời hay. Tôi giỏi đọc báo cáo tài chính, giỏi đàm phán hợp đồng, giỏi họp hội đồng quản trị. Nhưng tôi không giỏi yêu."

"Anh—"

"Để tôi nói hết." Anh hít thở. "Tôi không giỏi yêu. Nhưng tôi sẽ học. Như cô dạy tôi cắm hoa — xấu, nhưng tôi vẫn cắm. Như cô dạy tôi ăn cơm nhà — cháy, nhưng tôi vẫn ăn. Như cô dạy tôi rằng buồn mà quen không phải hết buồn."

Anh đưa bó hoa lên.

"Lần này cô không được có ý kiến gì. Phải đồng ý."

Vãn Thanh nhìn bó hoa — xấu, dập, lệch — rồi nhìn anh — quỳ trên đất, quần dính bùn, mắt nghiêm túc nhất đời. Và cô nghĩ: đàn ông này, từ ngày đầu xịt nước vào mặt, đến giờ quỳ trước mặt — mỗi ngày đều làm cô bất ngờ. Mỗi ngày đều thay đổi. Như cẩm tú cầu đổi màu.

"Ai cho anh quyết thay người ta?" Cô nói, giọng run.

Rồi gật đầu.

Anh đứng dậy. Cô ôm bó hoa xấu vào ngực. Anh ôm cô — lần đầu tiên ôm đúng cách, không phải kiểu bắt tay, không phải kiểu đỡ ngã. Ôm thật, siết nhẹ, cằm tựa lên đầu cô.

Xung quanh, cẩm tú cầu nở rộ. Hoàng hôn nhuộm vàng cả vườn hoa.

Và trong bó hoa xấu mà anh cắm, có cài một thứ mà Vãn Thanh chưa thấy — một cánh hoa khô, nhỏ, màu tím nhạt, ép phẳng.

Cánh hoa từ bó hoa năm năm trước.

Anh giữ nó từ ngày mẹ mất — không biết tại sao, chỉ giữ. Nhét trong ví, rồi trong ngăn kéo, rồi trong hộp kỷ niệm. Năm năm mang theo mà không hiểu lý do.

Cho đến bây giờ.

"Anh Ninh," Vãn Thanh rút cánh hoa khô ra, nhìn. "Cái gì đây?"

Anh nhìn cánh hoa. Rồi nhìn cô.

"Kỷ niệm. Của mẹ tôi. Và của cô." Anh nói, giọng nhẹ. "Năm năm trước, cô cắm bó hoa xấu nhất đời. Tôi mang đến cho mẹ. Đó là bó hoa cuối cùng mẹ tôi nhận được."

Vãn Thanh im lặng. Mắt cô mở to dần. Ký ức cũ — mờ nhạt, xa xôi — trồi lên: một chàng trai trẻ bước vào tiệm, nói mua hoa cho mẹ ốm, cô cắm bó xấu nhất đời vì tay run, anh ta nói "đẹp lắm" rồi đi.

Chàng trai đó.

Là anh.

"Trời ơi," cô thì thầm, tay che miệng. "Là anh? Năm năm trước?"

Anh gật đầu.

Nước mắt cô chảy — không dừng được, không muốn dừng. Cô khóc vì quá nhiều thứ cùng lúc: vì bà ngoại, vì mẹ anh, vì bó hoa xấu, vì cánh hoa khô anh giữ năm năm, vì sự trùng hợp mà không phải trùng hợp — mà là số phận, cài manh mối từ rất lâu, chờ đúng lúc để bùng.

"Mẹ anh," cô nói qua nước mắt, "bà nói gì khi nhận bó hoa?"

Trạch Ninh mỉm cười — nụ cười hiếm hoi, nụ cười có nước mắt.

"Mẹ nói: 'Hoa cẩm tú cầu đẹp nhất là hoa có người tận tay chọn. Không cần đẹp. Cần có lòng.'"

Vãn Thanh ôm anh chặt hơn. Ôm bó hoa xấu, ôm cánh hoa khô, ôm anh — ôm tất cả.

Hoàng hôn tắt. Đèn phố cổ bật sáng. Cẩm tú cầu chuyển từ sắc nắng sang sắc đêm — vẫn đẹp, vẫn nở, vẫn kiên nhẫn.

Như tình yêu vậy.

Cẩm Tú Cầu Dưới Mưa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn