Sau khi mọi thứ yên lại, họ leo lên đỉnh tháp.
Không có lý do đặc biệt — Asan chỉ nói "leo lên xem sao" và Tiểu Long leo theo. Từ trên đỉnh tháp, thành phố trải ra phía dưới, ánh đèn lẫn với ánh sao bắt đầu lên buổi đêm. Xa hơn là vùng đồng bằng, xa hơn nữa là những ngọn núi mờ ở chân trời.
Asan ngồi xuống cạnh bệ tường, nhìn ra xa. Tiểu Long ngồi cạnh.
"Mình về đâu bây giờ?" Tiểu Long hỏi.
"Không biết." Asan nói.
"Cậu không hay nói không biết thế này đâu."
"Thì đây là lần đầu tôi thực sự không biết." Asan nhún vai. "Trước giờ mình luôn có điều gì đó cần làm tiếp theo. Bây giờ thì chưa biết."
Tiểu Long suy nghĩ. "Về rừng tùng bách thăm bọn trẻ không?"
"Được. Hoặc về làng Tuyết Trắng xem tường tuyết có ổn không."
"Hoặc về làng Phong Lĩnh xem đàn cừu đẻ thêm con nào chưa."
"Con cừu nhỏ đó." Asan cười — cậu ta nhớ con cừu nhỏ nhất đứng nhìn Tiểu Long không sợ hãi hồi đó. "Chắc lớn rồi."
Họ ngồi im một lúc. Gió đêm thổi lên tháp cao, mang theo mùi của thành phố — khói bếp, mùi đường đất sau cơn mưa nhỏ hồi chiều, mùi cỏ từ vùng đồng bằng phía tây.
Tiểu Long nhìn xuống lưng mình.
Đôi cánh cậu... không khác mấy. Vẫn nhỏ. Vẫn không đủ để bay. Nhưng cậu quan sát thêm một lúc thì nhận ra — từ đầu mép cánh bên trái đến đầu mép cánh bên phải, khoảng cách rộng hơn hồi đầu chuyến đi một chút. Không nhiều. Nhưng một chút.
"Cánh cậu lớn hơn không?" Asan hỏi, có vẻ cũng để ý.
"Một chút."
"Bao giờ cậu bay được?"
Tiểu Long nhìn lên bầu trời đêm — không bị chắn bởi cây rừng như trước, chỉ là bầu trời và sao. "Không biết. Có thể rất lâu nữa. Có thể không bao giờ."
"Cậu buồn không?"
Câu hỏi đó sáu tháng trước Tiểu Long sẽ trả lời theo cách khác. Nhưng hôm nay:
"Không lắm." Cậu nói thật. "Tôi thấy nhiều thứ hơn là tôi từng nghĩ mình sẽ thấy. Đi nhiều hơn. Gặp nhiều hơn." Cậu nhìn sang Asan. "Và có cậu."
Asan không nói gì. Nhưng cậu ta không ngoảnh đi, cũng không cười theo kiểu xã giao.
Chỉ gật đầu.
"Vậy mai đi đâu?" Tiểu Long hỏi.
Asan nhìn ra chân trời. Ở đó, nơi đất và trời gặp nhau trong bóng tối, ánh sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu le lói — mỏng, xanh lơ, loại ánh sáng của ngày chưa thực sự bắt đầu nhưng đêm đã quyết định chịu lùi.
"Hướng đó." Asan chỉ về phía ánh sáng đó. "Xem có gì không."
Tiểu Long nhìn theo hướng cậu ta chỉ.
Đôi cánh cậu phập phều nhẹ trong gió đêm.
Không phải vì cậu xúc động — hay đúng hơn là có, nhưng lần này cậu không thu chúng lại.
"Đi thôi." Cậu nói.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
