Chương 14 · Trận Chiến Của Lòng Tốt

Lãnh chúa Hắc Vũ không phải loại nhân vật chỉ muốn tàn phá.

Asan và Tiểu Long hiểu điều này khi họ đọc những gì còn sót lại trong thư viện của thành cũ — tài liệu về một cuộc chiến mười lăm năm trước, về một người lãnh đạo đã thấy quá nhiều đau khổ và rút ra kết luận sai: rằng con người sẽ ít làm hại nhau hơn nếu sống trong bóng tối, vì bóng tối che đi những thứ người ta hay tranh giành.

Kết luận sai. Nhưng từ một nỗi đau có thật.

"Điều đó có thay đổi kế hoạch của chúng ta không?" Tiểu Long hỏi.

Asan suy nghĩ lâu hơn bình thường. "Không thay đổi việc chúng ta phải ngăn ông ta. Nhưng thay đổi cách mình làm."

Cái bình thu ánh sáng của Hắc Vũ được giữ trong tháp cao nhất của lâu đài — Tiểu Long biết điều đó vì cậu nhìn thấy nó từ xa, cái thứ kéo ánh sáng về phía mình như hút vào, khiến bầu trời xung quanh lâu đài tối hơn bình thường dù ban ngày.

Kế hoạch lần này phức tạp hơn, và lần này nó không diễn ra hoàn toàn theo kế hoạch.

Asan vào trong lâu đài theo đường cổng trước — không lén lút, đi thẳng vào và nói với người gác rằng cậu muốn nói chuyện với lãnh chúa. Điều đó nghe có vẻ điên rồ, nhưng Asan giải thích rằng Hắc Vũ đang hành động từ một nỗi đau, và người đang đau thường không hoàn toàn từ chối người nói chuyện thật.

Tiểu Long vào theo đường khác — cửa sổ tháp cao.

Leo lên tháp mà không có cánh đủ lớn để bay là việc Tiểu Long nghĩ sẽ khó. Nó khó thật — đá trơn, gió mạnh, ba lần cậu suýt trượt tay. Nhưng đôi cánh nhỏ của cậu, dù không đủ để bay, lại đủ để tạo ra lực giữ thăng bằng mỗi khi cậu nghiêng người. Như bà gấu Nâu hay nói về những thứ không hoàn hảo: không phải là thiếu, chỉ là dùng khác đi.

Khi Tiểu Long vào đến phòng có cái bình, Asan đã ở trong đó — đứng trước Hắc Vũ, đang nói chuyện. Không phải tranh luận, không phải yêu cầu. Đang nghe.

Hắc Vũ nhìn sang khi Tiểu Long xuất hiện. Ông ta già hơn Tiểu Long tưởng, tóc trắng, tay cầm cây trượng bằng kim loại tối màu, nhưng đôi mắt ông ta không phải đôi mắt của người điên hay người ác — chỉ là đôi mắt của người đã nhìn quá nhiều thứ xấu và mệt mỏi vì nó.

"Con rồng nhỏ." Ông ta nhìn Tiểu Long. "Loài của cậu tưởng đã tuyệt chủng."

"Gần như vậy." Tiểu Long nói. "Còn tôi."

"Cậu đến để phá cái bình của tôi."

"Chúng tôi đến để nói chuyện với ông." Asan nói. "Cái bình là bước thứ hai."

Cuộc nói chuyện đó không dẫn đến kết quả ngay lập tức. Hắc Vũ không đổi ý vì một cuộc nói chuyện — ông ta đã tin vào điều ông ta tin mười lăm năm rồi. Nhưng trong lúc nói chuyện, lúc ông ta nhìn đi chỗ khác, Asan ra hiệu cho Tiểu Long.

Tiểu Long nhìn cái bình.

Trong mắt rồng, cậu thấy ánh sáng bên trong nó — không phải ánh sáng chết mà là ánh sáng bị giam, đang chờ, đang ép vào nhau trong không gian nhỏ. Cậu không cần phá bình — cậu chỉ cần mở nắp.

Cậu mở nắp.

Ánh sáng không bùng lên chói mắt. Nó chảy ra — từ từ, như nước, rồi nhanh dần, tràn ra khắp phòng, xuống cầu thang, ra ngoài cửa sổ. Không phải phép màu, chỉ là ánh sáng đang về nơi nó thuộc về — ra ngoài, vào không khí, về với những con đường và những ngôi nhà đang chờ.

Hắc Vũ đứng nhìn ánh sáng chảy ra khỏi cái bình mà ông ta đã giữ bấy lâu. Trên mặt ông ta, một cái gì đó thay đổi — không phải hoàn toàn, không phải rõ ràng. Chỉ là thay đổi.

"Cậu..." ông ta bắt đầu nói với Tiểu Long.

Rồi ông ta ngồi xuống. Không ngã, chỉ ngồi, như người vừa đặt xuống thứ gì đó rất nặng đã mang lâu rồi.

Asan đến ngồi cạnh ông ta.

Tiểu Long đứng ở cửa sổ, nhìn ánh sáng lan ra ngoài thành phố, và nghĩ rằng đôi khi chiến thắng không phải là lúc kẻ xấu thua — mà là lúc họ đặt xuống thứ đang làm mình và người khác đau.

Cậu Bé Rồng và Asan: Hành Trình Ánh Sáng

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn