Chương 8 · Sức Mạnh Của Ngọn Lửa

Tuyết xuống từ đêm hôm trước và không ngừng.

Tiểu Long chưa thấy tuyết bao giờ — thung lũng cậu sống trong rừng có lạnh nhưng không có tuyết. Cậu đứng trước cửa cái lều nhỏ họ trú qua đêm, thò tay ra hứng những bông tuyết đầu tiên rơi vào lòng bàn tay rồi tan ngay. Không nặng, không lạnh với cậu — nhiệt độ cơ thể rồng đủ để tuyết tan trước khi kịp cảm nhận.

Asan đứng cạnh, thở ra hơi trắng, hai tay nhét vào túi áo. "Lạnh thật."

"Với tôi không lạnh lắm."

"Với tôi lạnh chết được." Asan nhìn về phía ngôi làng Tuyết Trắng nằm dưới chân đồi. "Nhìn khói từ ống khói kìa — ít lắm. Củi hết rồi."

Tiểu Long nhìn theo hướng cậu ta chỉ. Đúng — những ngôi nhà phía dưới gần như không có khói, hoặc chỉ có những sợi khói mỏng gần như không thấy trong trời trắng xóa. Vào đêm như thế này, ở một nơi lạnh như thế này, không có lửa sưởi là rất nguy hiểm.

"Mình xuống đó." Asan nói.

Tiểu Long gật.

Trong làng, trưởng thôn — một ông cụ râu bạc tên Bách — giải thích rằng củi dự trữ đã cạn sớm hơn dự tính, và đội đi lấy củi chưa về vì tuyết quá dày. Người già và trẻ con đang tụ lại ở nhà cộng đồng, nhà to nhất trong làng, nhưng cái lò sưởi to ở giữa nhà chỉ còn mấy thanh củi cuối cùng.

"Tôi có thể thử." Tiểu Long nói với Asan, đủ nhỏ để chỉ Asan nghe.

Asan nhìn cậu. "Chắc không?"

"Không chắc." Tiểu Long thành thật. "Tôi chưa làm thế này trước đây."

Chưa bao giờ cậu cần phải kiểm soát hơi ấm của mình — nó chỉ thoát ra tự nhiên khi cậu thở, đủ để nhóm lửa nhỏ, đủ để nướng cá. Nhưng cái lò sưởi to kia cần nhiều hơn thế, và cần đủ ấm để giữ trong nhiều giờ.

Và cần không quá nóng. Trong một căn phòng có người già và trẻ con.

"Nếu cậu không chắc thì mình tìm cách khác." Asan nói.

"Không. Tôi thử." Tiểu Long nhìn về phía cái lò. "Cậu bảo mọi người đứng ra xa một chút không?"

Asan nói với ông Bách. Ông cụ nhìn Tiểu Long — người trong làng ai cũng đã thấy Tiểu Long rồi, phản ứng từ tò mò đến dè dặt, không ai hoảng sợ quá mức có lẽ vì trời quá lạnh để còn năng lượng sợ — rồi gật đầu và bảo mọi người lùi ra.

Tiểu Long đứng trước cái lò. Hít vào. Cảm nhận hơi ấm từ trong lồng ngực — nó luôn ở đó, như ngọn lửa nhỏ cháy suốt ngày đêm không bao giờ tắt.

Cậu thở ra.

Không phải thở mạnh — thở chậm, kiểm soát, như thở vào một ngọn nến không muốn thổi tắt mà chỉ muốn thổi sáng hơn. Hơi ấm thoát ra, chạm vào cái lò lạnh, và sau vài giây, một tia lửa nhỏ bắt đầu trong đống than cũ còn sót.

Tiểu Long tiếp tục thở. Chậm. Đều.

Lửa lớn dần. Hơi ấm tỏa ra.

Khi cậu ngẩng đầu lên, phòng đã ấm hơn rõ rệt. Mấy đứa trẻ đang ngồi gần lò nhất trông đỡ run. Một bà cụ đang nhìn cậu với đôi mắt đã quen nhìn qua nhiều mùa đông, và trong ánh mắt đó không có sợ hãi, chỉ có cái gì đó gần với biết ơn không nói thành lời.

Asan đứng ở cửa, tay đút túi, nhìn Tiểu Long bằng cái nhìn quen thuộc của cậu ta — không nói gì nhưng Tiểu Long đã học được rằng cái im lặng đó không phải im lặng rỗng.

"Tốt." Asan nói khi Tiểu Long đi ra ngoài.

Một chữ. Nhưng đủ.

Cậu Bé Rồng và Asan: Hành Trình Ánh Sáng

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn