Chương 7 · Bí Mật Rừng Tùng Bách

Rừng Tùng Bách bắt đầu ngay sau khi con đường đất đỏ kết thúc — đột ngột, như thể ai đó vạch ra một ranh giới và quyết định rằng bên này là người, bên kia là rừng, và hai bên không thỏa hiệp.

Cây tùng ở đây cao đến mức ngẩng đầu nhìn ngọn mỏi cổ mà vẫn không thấy hết. Không khí trong rừng đặc hơn, tối hơn, và có mùi nhựa cây nồng nồng theo từng bước chân. Asan và Tiểu Long đi giữa hai hàng cây khổng lồ như đi giữa hai hàng cột đền.

"Người ta bảo hay lạc ở đây." Asan nói khẽ — tự nhiên giọng khẽ hơn, như thể rừng đòi hỏi điều đó.

"Tôi biết đường." Tiểu Long khẳng định. Mũi rồng không bị mê cung cây đánh lừa.

Họ đi được khoảng một tiếng thì nghe tiếng người.

Không phải tiếng người lớn — tiếng trẻ con, nhiều đứa, và âm thanh đó không phải tiếng vui chơi mà là tiếng của những đứa trẻ đang cố không khóc.

Asan đổi hướng đi về phía tiếng động. Tiểu Long theo.

Năm đứa trẻ, khoảng bảy đến mười tuổi, đang ngồi tụm lại dưới gốc cây tùng lớn. Xung quanh chúng là sương mù dày đặc bất thường — không phải sương bình thường mà là sương đặc quánh, trắng đục, khiến nhìn ra xa hơn mười bước là không thấy gì.

"Chúng tôi vào hái củi rồi lạc." Đứa lớn nhất — một cô bé tóc bện đuôi sam — nói khi thấy Asan. "Sương từ đâu xuống nhiều quá, không nhìn thấy đường về."

Tiểu Long nhìn lớp sương. Trong mắt rồng, sương này trông khác với sương thường — nó không đồng đều, không chuyển động theo gió mà cứ đứng yên như thể được giữ lại.

"Sương này không tự nhiên." Tiểu Long nói với Asan.

"Có thể làm gì không?"

Tiểu Long nhìn đôi cánh của mình. Chúng không đủ lớn để bay. Nhưng nếu vỗ mạnh — cậu chưa bao giờ thử vỗ mạnh.

"Lùi ra xa đi." Cậu nói với mọi người.

Asan kéo bọn trẻ lùi lại. Tiểu Long đứng giữa đám sương, hít một hơi, rồi giang rộng hai cánh ra hết mức — chúng vẫn bé, bé hơn nhiều so với sải cánh rồng bình thường, nhưng cậu vỗ mạnh.

Một lần. Hai lần. Ba lần.

Hơi thở ấm từ mũi cậu thoát ra cùng lúc, tạo thành luồng khí nóng xua đẩy không khí lạnh. Sương không tan ngay — nó kháng cự, như thể có gì đó đang giữ nó lại — rồi dần dần bắt đầu loãng ra, cuộn lên cao, và con đường mòn dẫn về hướng làng hiện ra dưới nền cỏ ẩm.

Tiểu Long thở hổn hển. Cánh đau.

"Cậu ổn không?" Asan đã ở cạnh cậu, tay đặt lên lưng cậu — cẩn thận, tránh chỗ cánh.

"Ổn." Tiểu Long nói. Hơi không ổn lắm nhưng không cần phải nói ra.

Bọn trẻ nhìn Tiểu Long. Đứa bé nhất — một cậu bé tóc ngắn mắt tròn — đang nhìn đôi cánh của cậu với ánh mắt không phải sợ hãi mà là hoàn toàn mê đắm.

"Cánh đẹp quá." Cậu bé thì thầm.

Tiểu Long nhìn cậu bé đó. Không ai nói đôi cánh cậu đẹp bao giờ. Thường người ta nói chúng bé, hoặc hỏi tại sao không bay được.

"Cảm ơn." Tiểu Long nói, và không biết tại sao câu đó lại khó nói đến vậy.

Cậu Bé Rồng và Asan: Hành Trình Ánh Sáng

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn