Chương 1 · Về Làng

Tống Hy không nghĩ rằng ngày tệ nhất trong năm của mình lại là ngày đặt chân về thôn Tùng Bách.

Thứ nhất, tàu hoả trễ ba tiếng. Thứ hai, xe ôm chở cô từ ga huyện vào thôn bị thủng lốp giữa đường, bác tài xế phải đi bộ ra chỗ vá xe và để cô ngồi đợi cùng cái vali kéo to đùng trên con đường đất đỏ giữa trưa nắng. Thứ ba, sau khi vào tới thôn, cô hỏi ba người thì hai người không biết nhà bà Trần Ngọc ở đâu, người còn lại chỉ nhầm sang nhà bà Trần Lan cách đó nửa cây số.

Và thứ tư — khi cô cuối cùng cũng tìm được cái ngõ dẫn vào mảnh đất của bà ngoại mình — một con gà trống lao ra từ bụi cây bên đường, nhảy bổ vào cái vali đỏ của cô với thái độ của kẻ bảo vệ lãnh thổ sống còn.

"Ối!" Cô giật lui lại, vali đổ xuống đất kéo theo cô theo luôn, ngồi bịch xuống đường đất với cái mông đau điếng.

Con gà trống không tỏ vẻ hối lỗi. Nó đứng nhìn cô với cái tư thế của kẻ chiến thắng.

"Ông kia!" Cô chỉ vào nó. "Tôi là chủ mảnh đất này đấy nhé, ông liệu hồn!"

Con gà gáy một tiếng rõ to rồi bỏ đi.

"Con này là của tôi."

Cô ngẩng đầu lên.

Người đàn ông đứng ở hàng rào cách cô khoảng bốn mét — tay cầm cuốc, ủng dính bùn, áo sơ mi kẻ caro dài tay xắn lên tới khuỷu. Khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, mặt bình thản theo kiểu không hẳn là lạnh lùng mà là không có gì để mình bận tâm thêm.

"Nó tấn công tôi." Cô nói.

"Bởi vì cô cầm cái vali màu đỏ."

"Thì sao?"

"Gà trống thấy màu đỏ hay hung hăng."

Tống Hy nhìn xuống cái vali màu đỏ rực của mình. Rồi nhìn lại anh.

"Vậy ông có thể dạy con gà của mình đừng tấn công người vô tội không?"

"Cô đang đứng ở ranh giới vườn nhà tôi." Anh chỉ xuống đường. "Đây là đất của tôi."

Cô nhìn xuống chân mình. Rồi nhìn sang bên kia hàng rào thưa — mảnh vườn trồng dâu xanh mướt, gọn gàng, trông như có người chăm sóc nghiêm túc.

"Vậy đất của tôi đâu?" Cô hỏi.

Anh chỉ về phía sau lưng cô.

Cô quay lại.

Một mảnh đất với cỏ dại mọc cao ngang hông người, một cái nhà nhỏ mái ngói cũ rêu xanh, cánh cổng gỗ mục một nửa treo nghiêng trên bản lề. Cây dại leo kín bức tường bên trái. Đâu đó trong đám cỏ có tiếng con gì đó nhảy.

"Cái đó..." Cô nói rất khẽ.

"Đúng rồi." Anh nói. Không có vẻ thương cảm, không có vẻ chế nhạo, chỉ là... xác nhận thực tế.

Tống Hy nhìn "điền trang" của mình thêm mười giây. Rồi cô đứng dậy, phủi đất ở mông, kéo thẳng vali lên, và bước vào trong với dáng đi của người hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì.

Bên trong cổng gỗ mục, cô đứng giữa đám cỏ dại nhìn cái nhà cũ.

Ổ khoá cửa chính gỉ sét, mất một lúc mới mở được với chùm chìa khóa bà ngoại để lại. Bên trong tối và mùi ẩm, nhưng còn nguyên vẹn hơn cô nghĩ — đồ đạc của bà ngoại vẫn còn đó, bàn ghế gỗ cũ, bộ ấm trà, tủ quần áo.

Trên bàn có tờ giấy.

Chữ bà ngoại, run rẩy nhưng rõ ràng: *"Hy ơi, mảnh vườn phía đông bà đã nhờ thằng Lâm Mộc hàng xóm trông hộ. Nó hiền lành, có gì nhờ nó. Thương con."*

Cô đọc tờ giấy hai lần.

Rồi cô đặt vali xuống, ngồi xuống cái ghế gỗ cũ, và nhìn ra cửa sổ nhỏ — qua khung cửa bụi bặm thấy một góc vườn dâu xanh tốt của nhà bên cạnh.

Tối hôm đó, Lâm Mộc gõ cửa, đưa vào một nồi cơm trắng và đĩa rau luộc.

"Bà ngoại cô hay gửi cơm sang cho nhà tôi." Anh giải thích trước khi cô kịp hỏi. "Tôi gửi lại."

Rồi anh đi. Không hỏi cô có ổn không, không hỏi cô định ở đây bao lâu, không nói gì thêm.

Tống Hy ăn cơm một mình trong căn nhà cũ của bà ngoại, nghe tiếng dế kêu ngoài vườn.

Lạ thay, không đến nỗi tệ như cô tưởng.

Cô Địa Chủ Nhỏ Của Thôn Tùng Bách

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau