Chương 1 · Đơn Nghỉ Việc Và "Tảng Băng" Di Động

Tầng 50 của tòa tháp Cố Thị hôm nay dường như lạnh hơn thường lệ, và lý do không phải nằm ở hệ thống điều hòa trung tâm đời mới nhất. Nó nằm ở tờ giấy A4 phẳng phiu, trắng muốt đang nằm chễm chệ trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đen của Cố Thần.

Lục Hạ đứng đó, đôi chân mang giày cao gót 7 phân vững chãi như bàn thạch, sống lưng thẳng tắp, gương mặt giữ một vẻ bình thản đến đáng kinh ngạc. Cô đã tập luyện biểu cảm này suốt ba năm qua, kể từ ngày đầu tiên bước chân vào cái "nhà xác cảm xúc" mang tên văn phòng tổng giám đốc này.

Cố Thần — người đàn ông được mệnh danh là "Tảng băng trôi của giới tài chính" — vẫn không hề ngẩng đầu. Ngón tay anh ta thon dài, gõ nhịp đều đặn trên bàn phím. Tiếng "tách tách" vang lên trong không gian yên tĩnh như tiếng đồng hồ đếm ngược của một quả bom nổ chậm.

"Tôi nhớ là mình đã ký duyệt tăng lương cho cô vào quý trước, Thư ký Lục." Giọng nói của anh ta trầm, lạnh và không mang theo một chút hơi ấm nào, giống như một cơn gió mùa đông thổi qua khe cửa.

"Đúng vậy, thưa Cố tổng. Khoản tăng lương đó rất hào phóng, đủ để tôi mua thêm một căn hộ nhỏ ở ngoại ô," Lục Hạ đáp, giọng điệu chuyên nghiệp không tì vết. "Nhưng tôi nghĩ mình đã đến lúc phải đi tìm... ý nghĩa thực sự của sự tồn tại."

Cố Thần cuối cùng cũng dừng tay. Anh ta ngước mắt lên. Đôi mắt đó, nếu có thể đóng băng được không khí, thì có lẽ lúc này Lục Hạ đã biến thành một bức tượng đá. Anh ta nhìn tờ đơn nghỉ việc như nhìn một bản báo cáo tài chính bị lỗ.

"Ý nghĩa của sự tồn tại?" Cố Thần lặp lại, môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. "Cô định đi cứu trợ trẻ em ở Châu Phi, hay là tham gia vào một dự án bảo tồn cá voi ở Bắc Cực? Đừng nói với tôi là cô bị ảnh hưởng bởi mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình rẻ tiền mà các nhân viên nữ trong phòng nhân sự hay lén lút đọc nhé."

Lục Hạ cảm thấy một tia lửa giận bùng lên trong lòng, nhưng cô vẫn giữ nụ cười công nghiệp. "Không, thưa ngài. Tôi chỉ đơn giản là muốn được ngủ đủ 8 tiếng một ngày, được ăn cơm đúng giờ và không phải nghe tiếng chuông điện thoại vào lúc 3 giờ sáng chỉ để trả lời câu hỏi: 'Bản hợp đồng với tập đoàn Kim Thị nằm ở thư mục nào?' của ngài."

Cố Thần im lặng. Anh ta cầm lấy tờ đơn, xoay nhẹ nó trên tay. Ánh nắng buổi chiều rọi qua lớp kính cường lực, phản chiếu lên gương mặt hoàn hảo đến mức vô thực của anh ta. Nếu Cố Thần không phải là một gã sếp tồi tệ, có lẽ anh ta đã là một siêu mẫu lừng danh toàn cầu.

"Dự án sáp nhập tập đoàn Kim Thị đang ở giai đoạn nước rút," Cố Thần nói, giọng điệu bỗng nhiên chuyển sang chế độ đàm phán thương mại. "Thư ký Lý không đủ tầm để xử lý các yêu cầu của lão già Kim khó tính đó. Cô biết điều đó mà."

"Thư ký Lý đã làm việc cho ngài hai năm, anh ấy rất tận tâm," Lục Hạ phản bác.

"Tận tâm nhưng thiếu sắc sảo. Anh ta pha cà phê luôn dư ra 2 độ so với yêu cầu của tôi, và anh ta không biết cách đoán xem tôi định nói gì trước khi tôi kịp mở lời. Cô là người duy nhất ở đây có thể chịu đựng được cái mà cô gọi là 'nhà xác cảm xúc' này."

Lục Hạ hơi khựng lại. Làm sao anh ta biết cô gọi văn phòng này là nhà xác cảm xúc? Cô đã chỉ lén nói điều đó với cô bạn thân trong một lần đi bar lúc say khướt. Chẳng lẽ Cố Thần có khả năng đọc tâm trí?

"Nghỉ việc không được duyệt," Cố Thần nói dứt khoát, rồi cầm tờ đơn, xé toạc nó làm đôi, rồi lại làm tư, trước khi thả chúng vào chiếc sọt rác bằng da sang trọng dưới chân bàn. "Quay lại làm việc đi. Từ mai lương của cô sẽ tăng thêm 30%. Và tôi sẽ cố gắng không gọi cho cô sau 11 giờ đêm, trừ trường hợp khẩn cấp."

"Cố tổng, đây là sự cưỡng ép lao động!" Lục Hạ mất bình tĩnh, giọng nói cao lên một tông.

"Đây là sự giữ chân nhân tài có chọn lọc," Cố Thần đáp trả, mắt lại quay về với màn hình máy tính. "Báo cáo tiến độ của Kim Thị cần phải nằm trên bàn tôi trước 8 giờ sáng mai. Cô có thể ra ngoài."

Lục Hạ nghiến răng đến mức nghe rõ tiếng ken két. Cô xoay người, bước ra khỏi phòng, tiếng giày cao gót nện xuống sàn như muốn đập vỡ lớp đá hoa cương đắt tiền.

Bên ngoài, văn phòng tầng 50 vẫn nhộn nhịp một cách lặng lẽ. Thư ký Lý nhìn cô với ánh mắt cảm thông, nhưng Lục Hạ chỉ lướt qua. Cô bước vào phòng làm việc của mình, đóng sầm cửa lại và đổ ập xuống ghế.

"Đồ mặt liệt! Đồ tảng băng! Đồ gã sếp tồi tệ nhất hành tinh!" Cô rủa thầm, tay vò đầu bứt tai.

Nhưng ở phía bên kia bức tường kính, Cố Thần bỗng nhiên thở hắt ra một hơi dài. Anh ta kiểm tra kỹ cửa phòng đã khóa chưa, rồi vội vã nhấn tổ hợp phím tắt để chuyển đổi màn hình làm việc.

Trên màn hình không còn là những bảng biểu Excel khô khan hay những biểu đồ chứng khoán nhảy múa. Thay vào đó là giao diện của trang web "Văn Học Mộng Mơ", một diễn đàn tiểu thuyết ngôn tình lớn nhất dành cho giới trẻ.

Cố Thần nhìn vào khung soạn thảo đang dở dang với tiêu đề: "Chương 203: Sự Kháng Cự Cuối Cùng Của Thư Ký Nhỏ".

Anh ta bắt đầu gõ, ngón tay bay múa trên bàn phím với tốc độ nhanh gấp đôi lúc làm việc: *"Cô ấy đứng đó, đôi mắt rực lửa giận nhưng vẫn không giấu được sự rung động sâu thẳm trong tim. Hắn biết mình đã quá tàn nhẫn khi giữ cô lại bên mình bằng những con số khô khan, nhưng hắn không còn cách nào khác. Bởi vì chỉ có cô mới có thể sưởi ấm được tảng băng trong lòng hắn..."*

Cố Thần khựng lại, khẽ nhíu mày. "Sến quá không nhỉ? Không, độc giả của 'Băng Sơn Đại Thần' thích loại này. Phải ngược thêm một chút nữa mới có view."

Anh ta tiếp tục viết, gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây lại lộ ra một vẻ hào hứng kỳ lạ, thậm chí là hơi... lén lút. Một vị CEO quyền lực, nắm giữ vận mệnh của hàng ngàn nhân viên, lúc này lại đang loay hoay tìm cách làm cho nhân vật chính của mình có một nụ hôn lãng mạn dưới mưa.

"Thư ký Lục à Thư ký Lục," anh ta lẩm bẩm, mắt vẫn dán vào màn hình. "Cô mà biết tôi dùng cô làm nguyên mẫu cho nữ chính bị hành hạ tơi tả trong truyện, chắc cô sẽ đốt cái tòa nhà này mất."

Bên ngoài, trời bắt đầu đổ mưa. Ánh đèn neon của thành phố bắt đầu lung linh qua lớp kính mờ ảo. Một ngày làm việc bình thường ở Cố Thị kết thúc, nhưng một vở kịch bí mật khác mới chỉ bắt đầu.

Cố Tổng, Ngài Thôi Giả Vờ Đi

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau