Chương 2 · Bản Thảo Bí Mật Và Sự Cố Tai Hại

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Cuộc đời của một thư ký tổng giám đốc là một chuỗi những ngày dài vô tận của cà phê, báo cáo và những cuộc họp không có hồi kết. Lục Hạ đã quen với việc này, nhưng cô không bao giờ quen được với tính cách thất thường của Cố Thần. Có những ngày anh ta im lặng một cách đáng sợ, và có những ngày anh ta bỗng nhiên nhìn cô bằng ánh mắt... kỳ lạ, như thể đang quan sát một sinh vật lạ dưới kính hiển vi.

Sáu giờ chiều ngày thứ Sáu. Đáng lẽ ra Lục Hạ đã có mặt ở tiệm trà sữa cùng cô bạn thân để xả stress, nhưng một cú điện thoại từ Cố Thần đã đập tan mọi hy vọng.

"Tôi đang ở sân bay, vừa đáp chuyến bay từ Singapore về. Laptop của tôi bị hỏng màn hình, nhưng tôi cần truy cập vào một file tài liệu cực kỳ quan trọng trong ổ cứng nội bộ của máy tính tại văn phòng. Cô lên đó ngay đi, tôi sẽ cấp quyền truy cập từ xa cho cô."

Lục Hạ thở dài, vứt túi xách xuống ghế sofa, lủi thủi bắt taxi quay lại công ty. Tòa nhà Cố Thị về đêm im lặng một cách đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân của chính cô vang vọng trên hành lang trống vắng.

Bước vào phòng làm việc của Cố Thần, cô thấy chiếc máy tính iMac đời mới nhất vẫn đang sáng đèn. Theo chỉ dẫn, cô đăng nhập vào tài khoản quản trị của anh ta.

"Mật khẩu là gì thưa Cố tổng?" cô hỏi qua điện thoại.

"Ngay-mua-nam-ay-1314," giọng Cố Thần có vẻ hơi ngập ngừng ở đầu dây bên kia.

Lục Hạ nhíu mày. Ngày mưa năm ấy? 1314 (Trọn đời trọn kiếp)? Cái mật khẩu sến súa này thực sự là của vị CEO lạnh lùng nhất thành phố sao? Cô gõ phím, và màn hình mở ra.

"Vào ổ D, thư mục 'Dự án bí mật', tìm file 'Báo cáo đặc biệt'..." Cố Thần dặn dò.

Lục Hạ nhấp vào ổ D. Cô thấy thư mục 'Dự án bí mật', nhưng ngay cạnh đó là một thư mục khác có tên rất lạ: 'KHO TÀNG CỦA ĐẠI THẦN'.

Trí tò mò là kẻ thù của sự chuyên nghiệp. Lục Hạ tự nhủ mình không nên nhấp vào, nhưng ngón tay cô dường như có ý chí riêng. Cô double-click.

Hàng loạt file Word hiện ra với những cái tên khiến cô suýt ngã khỏi ghế: "Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Mất Trí Nhớ", "Yêu Nghiệt CEO Chớ Lại Gần", "Bản Giao Kèo Tình Ái"...

Lục Hạ dụi mắt ba lần. Cô không tin vào những gì mình đang thấy. Cô nhấp đại vào một file có tên "Chương mới nhất".

*"Anh ép nàng vào tường, hơi thở nồng nàn mùi rượu vang đỏ. 'Hạ nhi, em đừng hòng trốn thoát khỏi vòng tay của tôi. Dù em có nghỉ việc, có đi đến tận chân trời góc bể, tôi cũng sẽ dùng tiền để mua lại cả thế giới đó chỉ để tìm thấy em...'"*

Lục Hạ thấy lạnh toát cả người. Hạ nhi? Nghỉ việc? Đây chẳng phải là diễn biến của buổi chiều hôm trước sao? Chỉ có điều ngoài đời thực Cố Thần xé tờ đơn và tăng lương cho cô, còn trong truyện anh ta lại... cưỡng hôn nữ chính.

"Thư ký Lục? Cô tìm thấy file chưa? Sao im lặng thế?" Tiếng Cố Thần vang lên trong điện thoại, kéo cô trở về thực tại.

"Tôi... tôi thấy rồi," Lục Hạ lắp bắp, tim đập thình thịch như đánh trống. "Nhưng Cố tổng, ngài có thể giải thích cho tôi biết 'Băng Sơn Đại Thần' là ai không?"

Đầu dây bên kia im lặng. Một sự im lặng kéo dài đến mức Lục Hạ có thể nghe thấy tiếng máy bay cất cánh từ xa qua loa điện thoại.

"Cô... cô đã thấy gì?" Giọng Cố Thần bỗng nhiên run rẩy, không còn một chút uy nghiêm nào của một CEO.

"Tôi thấy 'Hạ nhi', thấy 'bản giao kèo tình ái' và thấy cả cái mật khẩu 'ngày mưa năm ấy' của ngài nữa. Cố tổng, hóa ra ngài chính là vị đại thần ngôn tình mà tôi vẫn hay vào mắng là 'viết lách phi thực tế' mỗi tối sao?"

Lục Hạ cảm thấy một sự sảng khoái kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Quân bài đã lật ngửa. Vị sếp cao cao tại thượng của cô, tảng băng không bao giờ tan, hóa ra lại là một "con nợ" của trí tưởng tượng sến súa.

"Lục Hạ," giọng Cố Thần giờ đây thấp đến mức gần như van nài. "Đừng cúp máy. Chúng ta cần nói chuyện. Cô đang ở văn phòng đúng không? Tôi sẽ đến đó ngay lập tức. Đừng... đừng đọc thêm bất cứ file nào khác, đặc biệt là file 'Ngoại truyện H'!"

"Ngoại truyện H?" Lục Hạ nhướng mày. "Ồ, Cố tổng, ngài còn viết cả loại đó sao? Để tôi xem nào..."

"KHÔNG ĐƯỢC!!!" Cố Thần hét lên trong điện thoại, nhưng đã quá muộn.

Lục Hạ đã nhấp vào file. Và những gì hiện ra trước mắt cô khiến cô nhận ra rằng, Cố Thần không chỉ là một tảng băng, anh ta là một ngọn núi lửa đang hoạt động ngầm, và đối tượng của những "phun trào" đó không ai khác chính là... cô.

Mười lăm phút sau. Cánh cửa phòng làm việc bật mở. Cố Thần lao vào, mồ hôi nhễ nhại, cà vạt lệch sang một bên, hoàn toàn không giống một vị CEO thường ngày. Anh ta thấy Lục Hạ vẫn ngồi đó, tay chống cằm, mắt nhìn vào màn hình máy tính với một nụ cười đầy ẩn ý.

"Xong rồi thưa Cố tổng. Tôi đã đọc xong chương 'Phòng tắm lãng mạn' của ngài. Tôi phải thừa nhận, khả năng mô tả cơ bắp của ngài rất tốt, nhưng đoạn nữ chính ngã vào vòng tay nam chính thì hơi ảo. Ngoài đời tôi sẽ đạp anh một cái chứ không ngã vào đâu."

Cố Thần đứng sững ở cửa, mặt đỏ bừng đến tận mang tai. Anh ta không biết nên giận hay nên hổ thẹn. Cuối cùng, anh ta bước lại gần, đóng sập màn hình máy tính lại.

"Cô muốn gì? Bao nhiêu tiền để giữ kín chuyện này?" anh ta hỏi, giọng nói đầy sự tuyệt vọng.

Lục Hạ đứng dậy, tiến lại gần anh. Cô chưa bao giờ thấy mình quyền lực hơn lúc này. Cô sửa lại cái cà vạt cho anh, ngón tay lướt nhẹ qua cổ áo.

"Tiền thì tôi có đủ rồi, ngài vừa tăng 30% lương cho tôi mà. Cái tôi muốn... là quyền được biên tập lại cuộc đời của chính mình, thưa 'Băng Sơn Đại Thần'."

Cố Thần nhìn cô, ánh mắt anh ta bỗng nhiên thay đổi. Sự hổ thẹn biến mất, thay vào đó là một tia sáng kỳ lạ mà Lục Hạ chưa từng thấy.

"Được thôi," anh ta nói, giọng bỗng nhiên trở nên trầm và quyến rũ một cách đáng sợ. "Vậy bắt đầu từ ngày mai, cô sẽ là biên tập viên độc quyền của tôi. Cả trong truyện... lẫn ngoài đời."

Lục Hạ rùng mình. Hình như cô vừa mới ký vào một bản hợp đồng còn đáng sợ hơn cả đơn xin nghỉ việc.

Cố Tổng, Ngài Thôi Giả Vờ Đi

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...