Sáng thứ Hai. Lục Hạ bước vào văn phòng với tâm trạng phơi phới. Cô đặt túi xách xuống, chuẩn bị thưởng thức ly cà phê do chính tay vị CEO quyền lực pha.
Cố Thần bước ra khỏi phòng, tay cầm một ly giấy Starbucks. Gương mặt anh ta trông có vẻ như vừa trải qua một trận chiến ác liệt với máy pha cà phê. "Đây, cà phê 85 độ C của cô. Đừng có mà chê."
Lục Hạ nhấp một ngụm, gật đầu hài lòng. "Tạm được. Kỹ năng của ngài đang tiến bộ đấy. Vậy hôm nay chúng ta làm gì? Báo cáo sáp nhập Kim Thị đã xong chưa?"
"Báo cáo đó để sau," Cố Thần nói, mắt sáng rực. "Hôm nay chúng ta đi khảo sát thực tế. Tôi cần viết một chương về cảnh nam chính và nữ chính gặp nhau lần đầu trên phương tiện giao thông công cộng. Tôi đã quyết định: Chúng ta sẽ đi tàu điện ngầm vào giờ cao điểm."
Lục Hạ suýt nữa thì phun cả ngụm cà phê vào mặt sếp. "Ngài nói cái gì? Tàu điện ngầm? Giờ cao điểm? Cố tổng, ngài có biết ở đó đông đến mức nào không? Ngài sẽ bị bẹp dí như một con mắm ấy!"
"Chính vì vậy mới cần đi thực tế!" Cố Thần quả quyết. "Trong tiểu thuyết, nam chính sẽ che chở cho nữ chính giữa đám đông xô đẩy, hơi thở của họ hòa quyện, ánh mắt chạm nhau..."
"Thôi ngay cái trò đó đi!" Lục Hạ cắt ngang. "Ngoài đời họ sẽ dẫm lên chân nhau và chửi thề vì bị trễ giờ làm đấy."
Nhưng lệnh sếp là lệnh trời. Mười lăm phút sau, Lục Hạ và Cố Thần đứng trước trạm tàu điện ngầm trung tâm. Cố Thần mặc một bộ vest lịch lãm giá hàng ngàn đô la, tay cầm thẻ từ, trông như một sinh vật lạ lạc vào thế giới loài người.
"Cô đứng sát vào tôi," Cố Thần dặn dò, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Khi đoàn tàu sầm sập tiến vào ga, một làn sóng người ùa ra và ùa vào. Lục Hạ bị đẩy mạnh một cái, theo bản năng, cô túm lấy vạt áo của Cố Thần.
Cố Thần lập tức thực hiện đúng kịch bản trong đầu. Anh ta vòng tay qua người cô, tựa một cánh tay lên thành tàu để tạo ra một không gian nhỏ cho cô. Gương mặt anh ta sát gần gương mặt cô đến mức cô có thể đếm được hàng lông mi của anh.
"Thế nào? Cô có cảm thấy nhịp tim đập nhanh không? Có cảm thấy một luồng điện chạy qua người không?" Cố Thần thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy vẻ quyến rũ.
Lục Hạ nhìn anh, thở dài. "Cố tổng, tôi chỉ cảm thấy... khó thở vì cái mùi nước hoa nồng nặc của anh và mùi mồ hôi của gã đàn ông bên cạnh thôi. Với cả, anh đang đứng lên chân tôi rồi đấy."
Cố Thần giật mình, vội vàng lùi lại, nhưng vì tàu quá đông nên anh ta lại va vào một bà lão xách giỏ rau.
"Này cậu thanh niên! Đi đứng kiểu gì thế hả?" Bà lão gắt gỏng.
Vị CEO lừng danh, người có thể hô mưa gọi gió trên thương trường, lúc này lại lúng túng cúi đầu xin lỗi rối rít. Lục Hạ nhìn cảnh đó, bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
"Cười cái gì?" Cố Thần hậm hực khi họ bước ra khỏi ga tàu, bộ vest của anh ta đã nhăn nhúm và tóc tai thì rối bời.
"Tôi cười vì ngài thực sự rất... ngốc," Lục Hạ vừa lau nước mắt vừa nói. "Ngài muốn viết về sự lãng mạn, nhưng ngài lại không biết rằng sự lãng mạn thật sự trên tàu điện ngầm là khi ai đó nhường ghế cho một bà lão, hoặc khi một cặp đôi cùng nhau chia sẻ một bên tai nghe để nghe chung một bài hát."
Cố Thần đứng lặng người. Anh ta lấy cuốn sổ tay ra, vội vã ghi lại những gì cô vừa nói.
"Chia sẻ tai nghe... nhường ghế... Hiểu rồi." Anh ta nhìn Lục Hạ, ánh mắt bỗng nhiên trở nên thâm trầm. "Vậy cô có muốn... nghe chung một bài hát với tôi không?"
Đến lượt Lục Hạ đứng hình. Cô nhìn đôi mắt sâu thẳm của Cố Thần, tim bỗng nhiên lỗi nhịp một cái thật mạnh. Đây không phải là kịch bản tiểu thuyết. Đây là thực tế. Và thực tế này... dường như còn lãng mạn hơn cả những gì Băng Sơn Đại Thần từng viết.
"Đi thôi, sếp," cô quay mặt đi để giấu vẻ đỏ mặt. "Chúng ta còn phải về làm báo cáo cho Kim Thị nữa. Nếu không sáp nhập được, ngài sẽ không có tiền để mua bản quyền nhạc mà nghe đâu."
Cố Thần nhìn bóng lưng cô, mỉm cười một cách đắc thắng. *"Giai đoạn 2: Bắt đầu có dấu hiệu rung động. Thư ký Lục, cô chạy không thoát đâu."*
