Chương 3 · Cuộc Đối Đầu Giữa Tác Giả Và Anti-Fan

Không gian văn phòng tầng 50 vốn đã lạnh lẽo, giờ đây dường như còn đóng băng bởi sự im lặng đến nghẹt thở giữa Cố Thần và Lục Hạ.

Cố Thần đứng đó, gương mặt thường ngày luôn giữ vẻ điềm tĩnh tuyệt đối giờ đây lại phủ một lớp đỏ hồng từ mang tai lên đến tận trán. Đôi mắt sắc sảo của vị CEO lừng danh giờ đây lấm lét nhìn sang hướng khác, tránh né cái nhìn sắc lẹm của cô thư ký. Anh ta chưa bao giờ thấy mình trần trụi hơn lúc này — không phải về thể xác, mà là về tâm hồn sến súa đã bị bóc trần.

"Cố tổng, ngài không định nói gì sao? 'Hạ nhi'? 'Bản giao kèo tình ái'? Tôi không ngờ ngài lại dành nhiều tâm huyết cho tôi đến thế trong thế giới ảo," Lục Hạ nhếch môi, ngón tay gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn gỗ mun. Mỗi tiếng "cộp" vang lên như một nhát búa đóng vào lòng tự trọng của Cố Thần.

Cố Thần hắng giọng, cố gắng lấy lại chút uy nghiêm còn sót lại. Anh ta chỉnh lại cổ áo, nhưng bàn tay vẫn không thôi run rẩy. "Thư ký Lục, đó chỉ là... nghiên cứu thị trường. Tôi muốn hiểu hơn về tâm lý của giới trẻ để định hướng cho các dự án giải trí của tập đoàn."

"Ồ? Nghiên cứu thị trường bằng cách viết ngoại truyện H về chính thư ký của mình?" Lục Hạ nhướng mày, giọng điệu đầy vẻ châm chọc. "Ngài quả là một CEO tận tâm. Tôi nên đề xuất hội đồng quản trị trao cho ngài giải thưởng 'Lãnh đạo am hiểu nhân viên nhất năm' mới phải."

"Cô im đi!" Cố Thần gầm lên, nhưng âm lượng lại không đủ lớn để đe dọa ai. Anh ta bước lại gần, ép cô vào sát cạnh bàn, một tư thế mà trong tiểu thuyết của anh ta thường dẫn đến một nụ hôn nồng cháy. Nhưng ngoài đời, Lục Hạ chỉ nhìn anh bằng ánh mắt đầy vẻ... thương hại.

"Ngài định làm gì? Thực hiện 'Chương 15: Nụ hôn cưỡng ép' sao?" Lục Hạ hỏi, không hề sợ hãi. "Tôi cảnh báo ngài, tôi đã học võ Taekwondo mười năm. Nếu ngài dám tiến thêm một bước, kịch bản ngày mai sẽ là 'CEO mặt liệt bị thư ký đá gãy xương sườn' đấy."

Cố Thần khựng lại. Anh ta lùi lại một bước, thở dài thườn thượt. "Cô muốn gì? Nói đi. Bao nhiêu tiền? Hay cô muốn cổ phần của công ty?"

"Tôi đã nói rồi, tiền thì tôi thích, nhưng bí mật này thì thú vị hơn nhiều." Lục Hạ khoanh tay trước ngực. "Cố tổng, ngài có biết tôi là ai trên diễn đàn 'Văn Học Mộng Mơ' không?"

Cố Thần nheo mắt nhìn cô. Một tia dự cảm chẳng lành lóe lên trong đầu anh ta. "Cô... cô cũng đọc truyện ở đó sao?"

"Không chỉ đọc. Tôi là 'Gạch Đá Toàn Cầu' — kẻ luôn viết những bài review dài 3 trang giấy để bóc phốt sự phi logic trong truyện của ngài đấy. Ngài còn nhớ kẻ đã mắng ngài là 'tác giả có vấn đề về thần kinh khi để nam chính bế nữ chính chạy bộ 5 cây số đến bệnh viện' không?"

Cố Thần suýt nữa thì quỵ ngã. "Hóa ra... hóa ra là cô! Kẻ đã khiến tôi phải thức trắng đêm để sửa lại kịch bản, kẻ đã khiến tôi bị trầm cảm nhẹ suốt một tuần vì những lời lẽ độc địa đó?"

"Chính là tôi." Lục Hạ nở một nụ cười rạng rỡ, nụ cười đẹp nhất mà Cố Thần từng thấy, nhưng cũng là nụ cười đáng sợ nhất. "Bản báo cáo tài chính của ngài có thể hoàn hảo, nhưng kịch bản ngôn tình của ngài thì nát bét. Ngài viết về tình yêu mà như viết báo cáo thuế vậy, khô khan và đầy rẫy sự ảo tưởng."

Cố Thần bỗng nhiên thấy tự ái nghề nghiệp dâng cao. Anh ta quên mất mình đang bị bắt thóp, tiến lại gần cô với vẻ mặt hăng máu. "Cô thì biết gì về sáng tác? Độc giả của tôi yêu thích sự lãng mạn đó! Họ muốn thoát ly thực tế!"

"Thoát ly thực tế không có nghĩa là biến thành kẻ ngốc!" Lục Hạ đáp trả gay gắt. "Ngài để nữ chính ngã vào lòng nam chính chỉ vì... dẫm phải vỏ chuối trong một căn biệt thự sang trọng được lau dọn 24/24? Ngài nghĩ độc giả là trẻ lên ba sao?"

Họ tranh cãi suốt hai tiếng đồng hồ. Hai con người, một vị CEO quyền lực và một cô thư ký sắc sảo, quên cả thời gian, quên cả vị thế, chỉ để tranh luận về việc liệu nam chính có nên tặng cho nữ chính một hòn đảo hay là một bó hoa dại.

Cuối cùng, khi cả hai đều mệt lử, Cố Thần ngồi phịch xuống ghế sofa, nới lỏng cà vạt. "Được rồi, tôi thừa nhận... cô nói có phần đúng. Truyện của tôi dạo này view đang giảm."

"Nó giảm vì ngài không hiểu phụ nữ thực sự muốn gì," Lục Hạ nói, giọng đã dịu lại. Cô rót một ly nước ấm đưa cho anh. "Họ không cần một hòn đảo, họ cần một người biết rằng họ thích uống cà phê 85 độ C chứ không phải 87 độ C."

Cố Thần nhìn ly nước trên tay, rồi nhìn cô. Một ý tưởng táo bạo nảy ra trong đầu anh ta. "Lục Hạ, tôi có một đề nghị. Không, đây là một lệnh điều động công tác."

"Lại nữa sao?"

"Cô sẽ không nghỉ việc. Cô sẽ trở thành 'Cố vấn thực tế' và 'Biên tập viên độc quyền' của tôi. Mọi chương truyện tôi viết đều phải qua tay cô duyệt. Đổi lại, lương của cô sẽ tăng gấp đôi, và cô có quyền từ chối mọi cuộc gọi sau giờ làm việc — trừ khi là để thảo luận về kịch bản."

Lục Hạ nhìn anh, đôi mắt nheo lại đầy toan tính. "Và ngài phải duyệt mọi đơn xin nghỉ phép của tôi mà không được hỏi lý do?"

"Duyệt!"

"Ngài phải tự mình pha cà phê cho tôi mỗi sáng thứ Hai?"

Cố Thần nghiến răng. "Duyệt!"

"Thành giao!" Lục Hạ đưa tay ra. Cố Thần nắm lấy tay cô. Một bản giao kèo kỳ lạ nhất trong lịch sử tập đoàn Cố Thị đã được ký kết.

Nhưng Lục Hạ không biết rằng, trong lòng Cố Thần lúc này đang thầm nghĩ: *"Kế hoạch 'Thu phục Anti-fan' giai đoạn 1: Thành công rực rỡ. Để xem cô còn mắng tôi được bao lâu khi chính cô là người cầm bút."*

Cố Tổng, Ngài Thôi Giả Vờ Đi

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn