Chương 6 · Sự Phản Công Của Anti-Fan

Sáng hôm sau. Lục Hạ tỉnh dậy trong căn phòng khách sang trọng của biệt thự Cố Gia. Cô cảm thấy đầu óc hơi choáng váng vì trận sốt đêm qua, nhưng trái tim thì lại cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.

Cố Thần đã đi làm từ sớm, để lại một mẩu giấy nhắn trên bàn: "Cháo tôi nấu lại rồi, ở trong nồi ủ. Có thuốc trên bàn. Đừng có mà bỏ bữa. Tái bút: Chương mới tôi đã sửa lại theo ý cô, nam chính bị đánh cho tơi tả luôn rồi đấy."

Lục Hạ mỉm cười, mở nồi cháo ra. Lần này mùi vị đã ổn hơn nhiều. Cô vừa ăn vừa lướt web, và bỗng nhiên, nụ cười trên môi cô vụt tắt.

Trên diễn đàn "Văn Học Mộng Mơ", một bài viết đang đứng top 1 trending với tiêu đề: "TIẾT LỘ CHẤN ĐỘNG: BĂNG SƠN ĐẠI THẦN CHÍNH LÀ CEO TẬP ĐOÀN CỐ THỊ?".

Bài viết đính kèm những tấm ảnh chụp trộm Cố Thần đang ngồi viết lách trong quán cà phê, và cả ảnh anh đang đi tàu điện ngầm cùng Lục Hạ. Kẻ đăng bài không ai khác chính là Lan — trưởng phòng nhân sự, người luôn đố kỵ với Lục Hạ.

"Hóa ra cô ta dùng nhan sắc để mua chuộc tác giả, hòng biến mình thành nữ chính trong truyện sao? Thật là rẻ tiền!" — Một bình luận ác ý vang lên.

Cả tập đoàn Cố Thị cũng đang xôn xao. Các nhân viên bắt đầu xì xào bàn tán mỗi khi thấy Lục Hạ. Họ cho rằng cô là kẻ hám lợi, dùng bí mật của sếp để thăng tiến.

Lục Hạ cảm thấy một sự tức giận tột cùng. Không phải vì bản thân cô bị bôi nhọ, mà vì cô biết bí mật này quan trọng với Cố Thần đến thế nào. Đó là nơi anh được sống thật với chính mình, thoát khỏi áp lực của một CEO.

Cô lập tức lái xe đến công ty. Vừa bước vào sảnh, cô đã thấy một đám phóng viên đang bao vây cửa chính. Cố Thần đang đứng giữa vòng vây, gương mặt lại trở về vẻ lạnh lùng như tiền ngày nào, nhưng đôi mắt anh thoáng hiện vẻ mệt mỏi.

"Cố tổng! Có thật ngài là tác giả ngôn tình không?"

"Ngài dùng nhân viên làm nguyên mẫu để viết truyện có vi phạm đạo đức nghề nghiệp không?"

Lục Hạ định xông vào, nhưng Cố Thần đã nhìn thấy cô. Anh ra hiệu cho cô dừng lại.

Anh cầm lấy chiếc micro từ một phóng viên, hắng giọng. Cả đám đông im lặng.

"Đúng vậy, tôi là Băng Sơn Đại Thần," Cố Thần nói, giọng nói vang vọng khắp sảnh lớn. "Viết lách là đam mê của tôi, và nó không hề ảnh hưởng đến việc tôi điều hành tập đoàn. Còn về Thư ký Lục Hạ..."

Anh dừng lại một chút, nhìn thẳng về phía cô.

"Cô ấy không phải là nguyên mẫu của bất cứ nhân vật nào cả. Cô ấy là thực tế duy nhất mà tôi trân trọng. Nếu không có cô ấy mắng nhiếc tôi mỗi ngày, tôi sẽ mãi mãi chỉ là một gã CEO cô độc sống trong những ảo tưởng sến súa do chính mình tạo ra. Lục Hạ không mua chuộc tôi, là tôi đang cố gắng mua chuộc trái tim cô ấy mỗi ngày bằng những bát cháo khê và những lần đi tàu điện ngầm vụng về."

Cả khán phòng rúng động. Các nhân viên nữ vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ. Đây không phải là kịch bản tiểu thuyết, đây là một lời tỏ tình công khai và dũng cảm nhất mà họ từng được chứng kiến.

Lan đứng trong góc tối, mặt tái mét. Kế hoạch hạ bệ Lục Hạ của ả đã hoàn toàn phản tác dụng.

Lục Hạ tiến lại gần Cố Thần, đứng cạnh anh, đối mặt với đám đông. Cô mỉm cười, nắm lấy tay anh.

"Cố tổng, ngài lại viết kịch bản sến quá rồi đấy," cô thì thầm. "Nhưng lần này... tôi cho ngài 10 điểm vì sự thực tế."

Cố Thần siết chặt tay cô. "Vậy thì... chúng ta viết tiếp chương cuối cùng chứ?"

Cố Tổng, Ngài Thôi Giả Vờ Đi

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn