Sáu tháng sau buổi công khai thân phận chấn động toàn thành phố. Tập đoàn Cố Thị không hề sụp đổ như những lời dự đoán của các đối thủ cạnh tranh. Ngược lại, giá cổ phiếu của tập đoàn còn tăng vọt vì hình tượng vị CEO "đa tài và lãng mạn" đã thu hút thêm một lượng lớn khách hàng trẻ tuổi.
Tại trung tâm hội nghị quốc tế, một buổi lễ ký kết đặc biệt đang diễn ra. Nhưng lần này không phải là hợp đồng sáp nhập hay đầu tư hàng tỷ đô la. Đó là buổi ra mắt cuốn tiểu thuyết mới nhất của Băng Sơn Đại Thần mang tên: "Bản Giao Kèo Với Anti-Fan".
Hàng ngàn độc giả vây kín khán phòng, ai nấy đều háo hức muốn thấy mặt vị CEO đại thần ngoài đời thực.
Cố Thần bước ra sân khấu trong bộ vest màu xanh navy lịch lãm, phong thái tự tin và rạng rỡ hơn bao giờ hết. Anh không còn là tảng băng cô độc của sáu tháng trước. Bên cạnh anh, Lục Hạ trong chiếc váy lụa màu ngọc trai thanh lịch, nụ cười của cô rạng rỡ như nắng sớm. Cô không còn là thư ký, mà đã là Giám đốc nội dung của nhà xuất bản Cố Gia.
"Cảm ơn mọi người đã có mặt hôm nay," Cố Thần nói vào micro, giọng nói trầm ấm vang vọng khắp khán phòng. "Cuốn sách này là một hành trình kỳ lạ. Nó bắt đầu bằng một đơn nghỉ việc, tiếp nối bằng những ly cà phê 85 độ C, và được hoàn thiện bằng những lời mắng nhiếc thậm tệ của một vị độc giả đặc biệt."
Khán giả bật cười. Mọi người đều nhìn về phía Lục Hạ.
"Nhiều người hỏi tôi, tại sao một CEO lại đi viết ngôn tình? Câu trả lời rất đơn giản: Vì thực tế đôi khi quá khô khan, và chúng ta cần những giấc mơ để tiếp tục bước đi. Nhưng quan trọng hơn, tôi viết là để tìm kiếm một người có thể nhìn thấu được những ảo tưởng của mình và kéo tôi trở về với hiện tại."
Cố Thần bất ngờ quay sang Lục Hạ. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Cả khán phòng nín thở.
"Lục Hạ, em đã biên tập lại những trang viết của anh, em đã sửa lại những kịch bản phi logic của anh. Vậy em có sẵn lòng biên tập lại toàn bộ phần đời còn lại của anh không? Anh hứa sẽ không bắt em đi tàu điện ngầm vào giờ cao điểm nữa, và anh hứa... sẽ học nấu cháo mà không làm cháy bếp."
Lục Hạ nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, rồi nhìn gương mặt đang hồi hộp của Cố Thần. Cô bỗng nhiên nhớ lại ngày đầu tiên bái nhập vào công ty, nhớ lại những lúc cô thầm rủa anh là đồ mặt liệt. Ai mà ngờ được, tảng băng đó lại có thể vì cô mà tan chảy thành một hồ nước ấm áp thế này.
"Cố tổng, ngài lại đang dùng chiêu thức 'Cầu hôn công khai' trong chương 300 của ngài đúng không?" Lục Hạ nhếch môi cười, nhưng nước mắt đã bắt đầu rưng rưng.
"Lần này không có kịch bản," Cố Thần thì thầm, chỉ đủ để hai người nghe thấy. "Đây là thực tế 100%."
"Được rồi," Lục Hạ đưa tay ra cho anh đeo nhẫn. "Vì sự nghiệp văn học của ngài, em đồng ý ký vào bản giao kèo trọn đời này. Nhưng hãy nhớ, nếu chương sau ngài dám để nam chính nhìn lén nữ chính đi tắm, em sẽ ly hôn ngay lập tức!"
Tiếng vỗ tay và reo hò vang dội khắp khán phòng. Họ hôn nhau giữa hàng ngàn ánh đèn flash của phóng viên.
Vài tháng sau, một văn phòng nhỏ được dựng lên ngay cạnh phòng Tổng giám đốc. Đó là văn phòng của "Biên tập viên Lục Hạ". Mỗi chiều muộn, khi nhân viên đã về hết, người ta vẫn thấy ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ đó.
Cố Thần ngồi bên cạnh Lục Hạ, hai người cùng nhìn vào màn hình máy tính.
"Đoạn này sến quá, bỏ đi."
"Nhưng đoạn này là anh viết về đêm đầu tiên của chúng ta mà!"
"Càng phải bỏ! Anh định cho cả thiên hạ đọc sao?"
Họ tranh cãi, họ cười đùa, và họ cùng nhau viết tiếp những chương mới của cuộc đời. Một cuộc đời không cần phải hoàn hảo như tiểu thuyết, vì nó đã có đủ sự chân thành, thấu hiểu và những ly cà phê được pha đúng 85 độ C bằng cả trái tim.
Dòng chữ cuối cùng của chương cuối hiện lên: *"Hắn biết mình không cần phải là một vị thần hay một tổng tài bá đạo để có được hạnh phúc. Hắn chỉ cần là chính mình, bên cạnh người phụ nữ đã biến mọi trang viết của hắn thành sự thật."*
(Hết)
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
