Chương 1 · Tỉnh Dậy Trên Giường Của Chồng Cũ

Minh Chỉ Ý mở mắt trong tiếng mưa.

Không phải tiếng còi xe cứu thương. Không phải tiếng lửa nuốt rèm nhung trong kho đạo cụ. Cũng không phải tiếng người bên ngoài hét tên cô rồi bị khói cắt đứt.

Là tiếng mưa rất thật.

Rơi trên cửa kính sát đất, đều đều, lạnh lẽo, có giáo dục hơn đời cô nhiều.

Cô nằm trên một chiếc giường rộng đến mức nếu mất điện có thể lạc đường. Trên trần là đèn chùm pha lê. Bên trái là tủ đầu giường màu đen. Bên phải là một người đàn ông.

Lục Hoài Sâm.

Chồng cũ của cô.

Không đúng. Chồng trên giấy tờ. Người đàn ông mà kiếp trước cô ghét đến tận xương, rồi đến lúc chết mới nghe thấy anh gọi tên mình bằng giọng gần như vỡ ra.

Minh Chỉ Ý ngồi bật dậy.

Lục Hoài Sâm mở mắt.

Đôi mắt anh rất đen. Loại đen khiến người khác tự giác kiểm điểm bản thân dù chưa làm gì sai. Anh nhìn cô ba giây, rồi nói: “Nếu muốn chạy, cửa ở bên trái.”

Giọng nói này.

Lạnh, bình, thiếu ngủ.

Và quá quen.

Minh Chỉ Ý nhìn đồng hồ treo tường. Ngày 17 tháng 9. Đêm cô ký hợp đồng hôn nhân với Lục Hoài Sâm. Cũng là đêm kiếp trước cô đập vỡ bình hoa, mắng anh là kẻ ép buộc, rồi chạy ra ngoài trong mưa, mở đầu cho chuỗi quyết định ngu xuẩn dài đến mức có thể đóng thành tuyển tập.

Cô đã trở về.

Trở về trước khi Minh Vãn cướp vai diễn đầu tiên của cô. Trước khi Tần Nghiên bán cô cho truyền thông. Trước khi Minh Khải dùng một bản giám định ADN giả đẩy cô ra khỏi Minh gia. Trước khi lửa cháy.

Lục Hoài Sâm ngồi dậy, áo ngủ đen hơi xộc xệch. Anh cau mày như người vừa phát hiện hôn nhân hợp đồng cũng có dịch vụ hậu mãi phiền phức.

“Cô không chạy?”

Minh Chỉ Ý quay sang nhìn anh. Kiếp trước, cô đã bỏ qua rất nhiều thứ: vết sẹo nhỏ trên cổ tay anh, thuốc ngủ trong ngăn kéo, ánh mắt anh mỗi lần cô nhắc đến Minh gia. Khi đó cô nghĩ anh khống chế cô vì lợi ích. Bây giờ nghĩ lại, lợi ích nào mà phải khổ như vậy? Lục Hoài Sâm muốn kết hôn để kiếm chuyện thì thà mua thêm công ty, ít nhất báo cáo tài chính còn biết cảm ơn.

“Không chạy,” cô nói.

Anh im.

Rõ ràng câu trả lời này nằm ngoài kịch bản.

Minh Chỉ Ý hít sâu. “Hợp đồng đâu?”

Lục Hoài Sâm nhìn cô. “Làm gì?”

“Đọc lại điều khoản.”

“Đêm qua cô nói nhìn thấy nó là buồn nôn.”

“Tôi thay đổi khẩu vị.”

Anh nhìn cô lâu hơn. “Minh Chỉ Ý, cô đang diễn?”

Cô cười. “Tôi diễn viên mà.”

“Diễn cho ai xem?”

“Cho người từng xem thường tôi.”

“Bao gồm tôi?”

Minh Chỉ Ý nhìn anh, lần đầu tiên trong hai đời thấy câu hỏi này không dễ trả lời. Kiếp trước cô xem thường anh, sợ anh, ghét anh. Nhưng anh có thật sự xem thường cô không?

Trong đêm cháy, người cuối cùng gọi tên cô là anh.

Người cuối cùng lao vào biển lửa cũng là anh.

Cô nuốt xuống cảm giác nghẹn nơi cổ họng. “Tạm thời chưa bao gồm.”

Lục Hoài Sâm khẽ nhướng mày.

Đó là biểu cảm rất nhỏ. Nhỏ đến mức nếu đem lên mạng, anti của cô sẽ nói cô tự biên tự diễn. Nhưng Minh Chỉ Ý thấy rõ. Anh ngạc nhiên.

Cô xuống giường, chân chạm thảm mềm. Trên bàn trang điểm, điện thoại của cô sáng lên. Tin nhắn từ Tần Nghiên:

*Chỉ Ý, cậu ổn không? Nếu Lục Hoài Sâm ép cậu, tớ có thể giúp cậu chạy. Đừng tin anh ta. Người thật sự thương cậu chỉ có nhà họ Minh.*

Minh Chỉ Ý nhìn tin nhắn, suýt cười thành tiếng.

Kiếp trước cô đã tin.

Tin đến mức chết rất gọn.

Cô cầm điện thoại, trả lời:

*Không cần. Tôi vừa phát hiện Lục tổng ngủ khá đẹp.*

Gửi xong, cô quay đầu.

Lục Hoài Sâm đang nhìn cô.

“Cô vừa làm gì?”

“Tự cứu mình.”

Anh trầm mặc hai giây. “Bằng cách khen tôi ngủ đẹp?”

“Anh không thấy có hiệu quả à?”

Điện thoại lập tức rung điên cuồng.

Minh Chỉ Ý tắt máy.

Đời này, vở kịch mở màn rồi.

Và cô không định chết ở cảnh ba nữa.

Cô Vợ Tái Sinh Không Dễ Chọc

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau