Chương 2 · Hợp Đồng Hôn Nhân Có Điều Khoản Ngủ Chung

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Hợp đồng hôn nhân dày mười sáu trang.

Minh Chỉ Ý đọc đến trang năm thì nhận ra kiếp trước mình quả thật rất có tài bỏ sót trọng điểm. Cô chỉ nhớ điều khoản ly hôn, chia tài sản, giữ bí mật. Hoàn toàn không nhớ dòng số 3.2:

*Bên B cần phối hợp điều trị chứng mất ngủ của Bên A trong phạm vi hợp lý.*

Phạm vi hợp lý.

Bốn chữ này rất nguy hiểm. Trên đời có nhiều bi kịch bắt đầu bằng việc mỗi bên hiểu “hợp lý” theo một cách khác nhau.

Minh Chỉ Ý ngẩng đầu. “Điều trị chứng mất ngủ là sao?”

Lục Hoài Sâm ngồi đối diện, trên tay là cốc cà phê đen. “Ngủ.”

“Tôi hiểu động từ đó. Ý tôi là liên quan gì đến tôi?”

Hứa Dực, trợ lý đặc biệt đứng bên cạnh, ho nhẹ với vẻ mặt của người được trả lương cao nhưng vẫn thấy chưa đủ. “Minh tiểu thư, theo ghi chép của bác sĩ, Lục tổng chỉ ngủ được khi cô ở gần.”

Minh Chỉ Ý chớp mắt.

Nếu đây là lời thoại trong phim thần tượng, cô sẽ yêu cầu biên kịch sửa vì quá cũ. Nhưng nói ra từ miệng Hứa Dực, nó có mùi báo cáo y khoa, rất khó phản bác.

“Từ khi nào?”

Lục Hoài Sâm đặt cốc xuống. “Không rõ.”

Hứa Dực bổ sung: “Khoảng mười hai năm trước.”

Lục Hoài Sâm nhìn anh.

Hứa Dực lập tức im. Trợ lý giỏi là người biết khi nào cung cấp thông tin, và khi nào nên giả làm đồ nội thất.

Mười hai năm trước.

Minh Chỉ Ý bỗng nghĩ đến một đoạn ký ức mờ: căn nhà bỏ hoang, mùi gỗ mục, một cậu bé bị trói tay, cổ tay chảy máu. Cô khi ấy mới tám tuổi, trốn trong tủ vì chơi lạc đường, rồi thấy bọn bắt cóc kéo một đứa trẻ vào. Cô không nhớ kết thúc. Sau đó mẹ cô tai nạn. Minh gia loạn. Cô bị đưa đi điều trị tâm lý, ký ức kia cũng bị phủ bụi.

Lục Hoài Sâm là cậu bé đó?

Không thể.

Hoặc có thể.

Kiếp trước, cô đã không hỏi.

“Tôi có quyền từ chối không?” cô nói, chủ yếu để giữ khí thế.

Lục Hoài Sâm: “Có.”

“Rồi anh vẫn cưới tôi?”

“Ừ.”

“Vì sao?”

Anh nhìn cô. “Vì cô cần một chỗ đứng.”

Minh Chỉ Ý hơi khựng.

Đời trước, cô nghe câu này sẽ lập tức nổi giận: ai cần anh bố thí? Ai thèm chỗ đứng của anh? Sau đó chạy về Minh gia, để đám người kia vừa dỗ vừa cười sau lưng.

Đời này, cô chỉ hỏi: “Anh biết tôi sẽ bị đuổi khỏi Minh gia?”

Lục Hoài Sâm không trả lời.

Im lặng của anh thường có hai nghĩa: một là không muốn nói, hai là nói ra sẽ làm cô khó chịu. Cả hai đều khiến người ta tức, vì đều chứng minh anh đã nghĩ trước cô khá xa.

Minh Chỉ Ý khép hợp đồng lại. “Tôi ký rồi thì làm theo. Nhưng thêm phụ lục.”

Hứa Dực lập tức lấy bút.

Lục Hoài Sâm hỏi: “Phụ lục gì?”

“Một, anh không được can thiệp công việc diễn xuất của tôi nếu tôi không yêu cầu. Hai, khi tôi cần mượn danh nghĩa Lục phu nhân để tát mặt người khác, anh phải phối hợp. Ba, ngủ chung chỉ là ngủ. Ai vượt ranh giới tự phạt ngủ sofa.”

Hứa Dực viết đến điều ba thì tay run nhẹ.

Lục Hoài Sâm nhìn cô. “Ai?”

Minh Chỉ Ý nghiêm túc: “Cả hai.”

“Cô nghĩ mình có khả năng vượt ranh giới?”

“Con người nên khiêm tốn trước tương lai.”

Hứa Dực cúi đầu, vai hơi rung.

Lục Hoài Sâm ký phụ lục rất nhanh. Nét chữ sắc, gọn, giống người viết xong cũng không định giải thích.

Tối đó, Minh Chỉ Ý nằm trên nửa giường bên phải. Giữa hai người đặt một chiếc gối dài. Cô gọi nó là biên giới hòa bình. Lục Hoài Sâm nhìn nó ba giây, không bình luận.

Đèn tắt.

Phòng ngủ chìm vào bóng tối.

Minh Chỉ Ý nghe tiếng mưa ngoài cửa, nghe hơi thở của người bên cạnh dần đều. Rất lạ. Người đàn ông khiến cả giới tài chính sợ đến mất ngủ, lại ngủ được nhờ cô.

Cô quay đầu nhìn anh.

Trong bóng tối, nét mặt Lục Hoài Sâm dịu hơn ban ngày. Lông mày vẫn nhíu nhẹ, như ngay cả trong mơ cũng đang họp với cổ đông khó chịu.

Minh Chỉ Ý đưa tay, rất nhẹ, chạm vào nếp nhăn giữa mày anh.

“Kiếp trước,” cô thì thầm, “anh đã cứu tôi à?”

Lục Hoài Sâm ngủ say, không đáp.

Nhưng tay anh vô thức nắm lấy cổ tay cô.

Rất chặt.

Như người từng mất thứ gì đó trong lửa, dù ngủ cũng không dám buông.

Cô Vợ Tái Sinh Không Dễ Chọc

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...