Chương 18 · Đêm Công Chiếu

Phim của đạo diễn Trần công chiếu tập cuối vào tối thứ Sáu.

Đường Nghi chết trong kịch bản. Nhưng đạo diễn đổi kết. Không phải vì chiều lòng khán giả, ông nói, mà vì Minh Chỉ Ý diễn làm ông thấy nhân vật này nên sống để trả tiền điện nước cho những người từng xem thường cô.

Kết mới: Đường Nghi rời khỏi gia đình giả, tự mở công ty, đứng trước máy quay nói: “Tôi không cần các người yêu tôi nữa. Tôi bận.”

Câu thoại lên hot search.

Minh Chỉ Ý cũng lên.

Lần này không phải vì scandal. Mà vì diễn xuất.

Đêm công chiếu, cô mặc váy đỏ. Lục Hoài Sâm đi cùng. Khi hai người bước lên thảm đỏ, flash sáng trắng. Phóng viên hỏi quan hệ hiện tại của họ có phải hôn nhân hợp đồng không.

Minh Chỉ Ý cầm micro, quay sang nhìn Lục Hoài Sâm.

“Lục tổng, anh thấy sao?”

Lục Hoài Sâm nhìn cô. “Hợp đồng ban đầu đúng là có.”

Phóng viên lập tức kích động.

Anh nói tiếp: “Nhưng tôi đang xin gia hạn vô thời hạn.”

Cả thảm đỏ ồ lên.

Minh Chỉ Ý đỏ tai. Người đàn ông này học rất nhanh, nhanh đến mức tài liệu của Hứa Dực có thể xin bản quyền.

Phóng viên hỏi: “Minh tiểu thư đồng ý chưa?”

Minh Chỉ Ý mỉm cười. “Còn xem biểu hiện.”

Lục Hoài Sâm gật đầu. “Tôi cố gắng.”

Tối đó, sau công chiếu, họ về nhà muộn. Minh Chỉ Ý tháo trang sức, chân đau vì giày cao gót. Lục Hoài Sâm ngồi xuống trước mặt cô, cầm chân cô đặt lên gối, giúp cô tháo giày.

Cô nhìn anh. “Lục tổng, anh càng ngày càng không giống tổng tài.”

“Giống gì?”

“Giống người chồng tốt.”

Anh ngẩng lên. “Không tốt?”

“Tốt.”

“Vậy được.”

Minh Chỉ Ý cúi xuống hôn anh.

Rất nhẹ.

Lục Hoài Sâm khựng lại, rồi giữ gáy cô, hôn sâu hơn.

Ngoài cửa sổ, thành phố sáng đèn. Trong nhà, chiếc đồng hồ treo tường điểm mười hai giờ. Minh Chỉ Ý bỗng nhớ đến đêm đầu tiên tỉnh lại, mưa rơi, hợp đồng, gối biên giới hòa bình.

Mới qua mấy tháng.

Mà giống như cô đã đi xong một đời khác.

Điện thoại của cô rung. Tin nhắn từ đạo diễn Trần:

*Có phim mới, nữ chính. Vai một cô gái tái sinh về trả thù. Cô có hứng không?*

Minh Chỉ Ý bật cười.

Lục Hoài Sâm hỏi: “Gì vậy?”

“Vai tái sinh trả thù.”

“Hợp cô.”

“Anh lại nói câu đó.”

“Lần này thêm một câu.”

“Câu gì?”

Anh nhìn cô. “Cô diễn xong nhớ về nhà.”

Minh Chỉ Ý ngẩn ra, rồi cười.

“Được.”

Kiếp này, cô có rất nhiều việc muốn làm.

Nhưng may quá.

Có người nhắc cô về nhà.

Cô Vợ Tái Sinh Không Dễ Chọc

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn